Lời cảm ơn cuộc sống

| 27/07/2014 | 0 Comments

Nhà tôi nm trong mt khu xóm  hai bên mt con hm ct, mi bên đếm được đúng 11 căn nhà  có chiu rng như nhau.  Cui  hm là mt bc tường sau tht  cao ca mt ngôi bit thnhìn ra hướng khác. Nhà tôi cách đầu  hm  ba căn. Gn chc năm nay, mi sáng thc dy, tôi vn có thói quen quét sch hơn 2/3 phn mt hm trước nhà ri mi đi tp thdc.

Cách nay chng mt năm, có mt gia đình  mi dn đến cư ngụ ở gn cui hm,  tôi cũng không để ý. Chthy từ đấy sáng nào cũng có mt người đàn ông đã xp x60 ra ngi quán cà phê đầu hm.  Hình như ông ta chng làm vic gì nhưng  có vung dung lm. Mt điu llà sáu by tháng gn đây, mi sáng thc dy, tôi thy khong sân trước nhà cũng như ccon hm đã sch bóng, tôi chng cn phi quét như mi khi. Tôi nghĩ rng có lẽ đứa con u nhà tôi thy bchng sáng nào cũng quét tước, đã dy sm hơn, giúp b. i chng hi. Mt bui còn tmsáng, tôi git mình thc gic. Không mun xung nhà dưới làm phin con cái, tôi khe khmca ra đứng trước lan can lu hóng gió. Bng thy trước mt  nhà mình  đang có người lúi húi làm gì đó, tôi cúi xung  nhìn cho k. Thì ra cái người đàn ông mi dn vthường ngi quán cà phê đầu hm đang cm chi quét trước mt nhà tôi. Tôi lng yên theo dõi, thy ông y tiếp tc quét sch con hm; ri quay vnhà mình,  ly mt cái vòi nước dn ra tưới hết tt cnhng chu cây trước mt  các nhà  có trng  cây cnh trong xóm.

Ti m y tôi mi hi thăm bà xã tôi, được biết ông y đưa mvề đây để chăm sóc; vì anh em ông y nước ngoài c, hgi tin vcho ông y nuôi m, bà cụ đã xp x90 tui; trong nhà còn có mt người phnlàm công khong ngoài 40. Hít ra ngoài.  Tôi hi bà xã tôi có biết mi sáng ông y vn quét sch ccon hm hay không thì bà xã tôi ngra. Thì ra, trong lúc được nhàn hqun lý vic chăm sóc người m, ông y cũng bình thn tnguyn góp phn vào vic làm đẹp phphường mà chng cn ai biết đến. Xin gi mt li cm ơn đến nhng người như người hàng xóm y, mà từ đây tôi tin rng vn có nhiu  trong  cuc đời này. Nhng hành động nhnht như thế vn giúp con người tin hơn vào cuc sng  và  tình  người.

Trần Minh Tâm, Phan Thiết

loi-cam-on-cuoc song

Từ khi mtôi hi phc sau đợt btai biến mch máu não ln hai, ckhông đi li được phi ngi xe lăn. Mi chiu tôi sp xếp bra hai tiếng đồng hồ đẩy xe đưa cụ đi do trong mt công viên gn nhà.

Để đến công viên,  tôi phi đẩy xe qua mt đon đường mt bên là nhà dân, mt bên là bc tường cao quây  n mt cơ squân snhưng  li có mt đon lề đường cao mt tc rng gn ba tc; đon đường thường không  có xe cqua li. Hôm y, tôi li thy mt chiếc xe ti to đùng quo vào đấy trước khi ti đẩy xe đưa mcũng o li y. Đến mt  chcó ldo chiếc xe ti cán blề đường làm lún mt đường mà tôi không thy cứ đẩy xe ti khiến bánh xe bên phi sp xung, chiếc xe nghiêng qua mt bên. i git mình,  vi vàng ghli nhưng tay tôi quá yếu! Tht là may, đi ngược chiu vi tôi là mt anh thanh niên ăn mc tunh toàng đạp xe đạp, trên xe có gchiếc loa đang phát ra li rao mua  đồ phế thi. Chhiu sao mà anh y thy được tình thế nguy him ca chiếc xe đẩy, đã vi vàng lao đến, dng li và dng vi chiếc xe đạp vào btường ri chy đến chn không  cho chiếc xe đẩy và mtôi ngã xung. Sau đó, anh li nâng chiếc bánh xe còn kt mt đường lên, đẩy chiếc xe qua mt bên cho an toàn. Xong xuôi đâu đấy, anh ta lng lquay li ly xe đạp đi tiếp. Lúc tôi hoàn hn thì anh y đã đạp xe đi được mt quãng; tiếng rao phát ra tchiếc loa gn trên xe ca anh tiếp tc nhng thanh âm đều đều có chút âm sc ca shài hước.

Thut li chuyn này, tôi mun ngli cm ơn người thanh  niên nhanh  nhn  và có tâm hôm y, đã giúp mcon tôi tránh được mt tai nn không đáng có.

Nguyễn Thị Thanh Vi, Thủ Đức, TP.HCM

(Visited 204 times, 1 visits today)

Tags:

Category: Cuộc Sống

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Lời cảm ơn cuộc sống

| 07/07/2014 | 0 Comments

loi-cam-on-cuoc-songTôi còn nhớ hôm ấy là ngày Chủ nhật đầu năm Dương lịch 2012. Tôi có hẹn với một người bạn gặp nhau lúc 9 giờ trước cổng Bệnh viện Nguyễn Tri Phương Q.10 để cùng đi giải quyết một việc bên quận 7. Anh bạn ở Tân Bình, tôi ở Gò Vấp, hẹn nhau ở đấy cho ‘công bằng’. Không muốn bạn phải chờ, gần 9 giờ tôi đã có mặt tại điểm hẹn, tìm một chỗ dừng xe; quanh tôi rất nhiều người lao xao, hầu hết đều có thân nhân đang điều trị ở bệnh viện. Vừa tìm được chỗ đậu xe thì điện thoại reo, anh bạn báo tin đang phải vá vỏ xe, vui lòng chờ chút. Khi tôi cất điện thoại vào lại túi quần thì thấy bàn tay không tuân theo ý chí của mình nữa! Tôi run run, làm rơi chiếc điện thoại và cảm thấy chóng mặt. Tiếng cạch khô khốc của chiếc điện thoại rơi khiến có người chú ý. Một người bước tới kịp thời đỡ tôi và chiếc xe khỏi bị ngã xuống đất rồi tri hô để nhiều người khác đến giúp. Sau đó, tôi ngất đi. Về sau tôi được biết, hôm ấy tôi bị một cơn nghẽn mạch máu não nhẹ. Bà con xúm lại khiêng tôi vào phòng cấp cứu của bệnh viện. Có người tinh ý dùng điện thoại của tôi gọi cho số máy vừa mới liên lạc với tôi để báo cho   bạn tôi về tình hình ấy. Bà con cẩn thận đưa xe gắn máy của tôi vào gửi ở bãi giữ xe, kẹp thẻ giữ xe vào chiếc máy điện thoại rồi trả lại vào túi quần của tôi. Được tin, anh bạn lập tức gọi điện thoại cho gia đình tôi, vì anh buộc phải sang quận 7 cho kịp công việc. Mãi hơn một giờ sau vợ con tôi mới lên được đến nơi; bấy giờ tôi đã tỉnh lại nhưng  còn phải làm xét nghiệm rồi ở lại điều trị mất hơn một tuần. Tiếp theo tôi được giới thiệu về điều trị ngoại trú ở bệnh viện gần nhà. Đến nay, tôi đã hoàn toàn bình phục nhưng vẫn phải dùng thuốc thường xuyên và được theo dõi chặt chẽ để bệnh khỏi tái phát. Tôi hết sức cảm ơn những bà con là thân nhân của người bệnh ở Bệnh viện Nguyễn Tri Phương hôm ấy đã cứu mạng tôi; những người vừa lanh trí, tận tâm, chu đáo. Tôi cũng cảm ơn công nghệ thông tin đã khiến việc liên lạc được mau lẹ để gia đình tôi kịp thời biết tình trạng của tôi mà đối phó.

Phạm Thanh Toàn, quận Gò Vấp, TP.HCM

vhpg

Cách đây ba chục năm, cháu thường đến với cô. Lúc ấy, chú vắng nhà, cô giúp đỡ cháu nhiều và cháu cũng được việc. Một hôm, có người gửi biếu cô 100 đô-la Mỹ, một số tiền rất lớn thời bấy giờ. Các em còn nhỏ, cô chỉ có thể nhờ cháu mang đi đổi lấy tiền Việt, mặc dù khi cô đưa cho cháu tờ 100 đô thì đó cũng là lần đầu tiên cháu được trông thấy tận mắt một tờ ngoại tệ. Bấy giờ việc đổi tiền rất khó khăn, đi đổi tiền mà cứ như đi ăn trộm; hỏi thăm, nhìn trước nhìn sau, vội vội vàng vàng, lấm la lấm lét. Cháu ngờ nghệch đưa tiền cho người ta rồi dấm dúi cầm lấy một xấp tiền hí hửng mang về cho cô. Đến nhà mới biết đó chỉ là một xấp giấy báo được cắt bằng với khuôn khổ của tờ giấy 10 đồng, hai đầu có vài tờ 10 đồng che mắt. Cháu buồn khổ vì chẳng biết lấy đâu ra tiền mà đền cho cô, nhưng cô chỉ thở dài và mắng lấy lệ, Sao mà khờ khạo thế. Có những lần cháu chở cô đi chùa Xá Lợi, cô vẫn bảo mọi vật chỉ như huyễn, tất cả đều vô thường…Vậy mà cháu vẫn canh cánh bên lòng món nợ. Rồi chú về với cô. Rồi cô chú và các em sang định cư ở nước ngoài. Cháu vẫn thấy cháu có với cô một món nợ chưa trả được. Mới đây, em Hạnh về thăm quê. Chị em gặp nhau, cháu tâm sự với Hạnh những suy nghĩ của cháu. Hạnh cười bảo, “Bây giờ chị cũng đã khá giả, mà gia đình em thì nào có thiếu gì. Thôi thì có tiền chị cứ đi làm từ thiện rồi hồi hướng công đức cho mẹ em là xong”. Cháu bừng tỉnh. Việc thật đơn giản mà cháu không nghĩ ra. Nghe lời em Hạnh, cháu đã chăm đến chùa, chăm thăm nom giúp đỡ những người bất hạnh cơ nhỡ, và thấy lòng thanh thản. Cháu cảm ơn cô đã gieo vào đầu cháu những chữ “như huyễn”, “vô thường”, cảm ơn em Hạnh đã làm cháu tỉnh ngộ, và cảm ơn đời vẫn còn Phật pháp để giúp cháu có cách chuyển hóa tâm tư. Cháu luôn nguyện cầu Tam bảo gia hộ cho cô và gia đình lúc nào cũng thân tâm an lạc.

N.T.C

 Tạp Chí Văn Hóa Phật Giáo số 154

(Visited 198 times, 1 visits today)

Tags:

Category: Cuộc Sống

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Lời cảm ơn cuộc sống

| 08/06/2014 | 0 Comments

Tạp Chí Văn Hoá Phật Giáo số 153

LoiCamOnCS

Ngày 30-4-2012 tôi đưa vợ con về thăm bố mẹ vợ ở Sài Gòn, định chiều hôm sau về. Không may, tối hôm ấy mẹ vợ tôi phải vào bệnh viện để được cấp cứu, vợ tôi đành ở lại theo dõi, tôi đưa con về một mình. Gần năm giờ chiều ngày 1-5, tôi chở đứa con năm tuổi ngồi sau xe gắn máy về nhà. Xa lộ Hà Nội hôm ấy vắng xe, gió hiu hiu làm thằng bé ngủ gật. Tôi một tay lái xe chầm chậm, một tay đỡ thằng bé oặt oẹo phía sau. Qua khỏi ngã tư Tây Hòa, có hai ông bà đã lớn tuổi chở một đứa bé trạc con tôi vượt lên đi song song. Người phụ nữ ngồi sau hỏi sao tôi không dùng đai địu cháu bé lại, vì thế này nguy hiểm quá. Tôi trả lời, “Cháu quên mang theo đai vì lúc đi thì đi cả hai vợ chồng, lúc về vợ cháu bận không đi cùng được”. Bà ấy hỏi tôi về đâu; khi nghe nói tôi về Tam Hà, bà ấy kêu lên, “Ôi, xa quá, thế thì không được đâu”. Rồi bà ấy bảo, “Cháu dừng xe, để bác sửa thế ngồi cho cháu bé rồi hãy đi tiếp”. Tôi nghe lời tấp xe vào lề, hai người dừng xe bên cạnh; bà ấy xuống xe lấy trong giỏ xách ra một cái đai, nịt vào người con tôi rồi đưa hai đầu dây nịt vào người địu cho tôi, nói, “Cháu đừng nghĩ ngợi về cái đai này, nó không đáng gì so với nỗi nguy hiểm mà cháu và cháu bé có thể gặp phải. Hai bác đã về gần đến nhà, hai người giữ một đứa bé thế này an toàn lắm rồi. Thôi, chào cháu”. Nói xong, bà ấy lên xe rồi hai ông bà chở đứa cháu đi thẳng; chừng hơn trăm thước thì họ quẹo phải vào một con đường nhỏ. Bâng khuâng một lúc, tôi nới chiếc đai còn mới cho vừa với vòng bụng, kéo đứa con   vào sát sau lưng và nổ máy xe đi tiếp. Đến lúc này tôi mới có thể chú ý vào việc lái xe. Cha con tôi về đến nhà an toàn lúc gần bảy giờ. Tôi rất cảm kích về sự giúp đỡ của hai ông bà nọ, hơn nữa, tôi còn học được một nguyên tắc là nếu cho con nhỏ đi xa, phải chuẩn bị tất cả những gì cần thiết đối với đứa trẻ, mặc dù có thể không phải dùng tới. Xin gửi đến hai ông bà hôm ấy lời biết ơn sâu sắc của tôi, cả về sự giúp đỡ lẫn về bài học ám thị của quý vị.

Trương Ngọc Long, Tam Hà, Đồng Nai

loi-cam-on-cuoc song

Vì mưu sinh, hằng ngày tôi rong ruổi trên chiếc xe gắn máy cà tàng đi khắp mọi hang cùng ngõ hẻm của thành phố. Tất nhiên, tôi chẳng thể nào tránh được những phiền muộn trước nhiều chuyện rắc rối vẫn thường gặp; tuy vậy, tôi vẫn thấy rõ tình người qua những việc nhỏ nhặt làm tôi ấm lòng. Tôi không thể nhớ bao lần có người nhắc tôi, coi chừng cái chân chống, vậy mà tôi vẫn cứ quên! Vào ban ngày, nhiều người nhắc tôi tắt đèn pha; còn khi chạng vạng, nhiều lần có người bảo tôi mở đèn pha lên kẻo bị phạt! Khi chở hàng cồng kềnh mà dây ràng bị lỏng, tôi liền được lưu ý. Đang chở hàng mà xe bị bể bánh hay tắt máy bất chợt, cũng có người sẵn lòng giúp tôi giữ hàng trong lúc tôi dẫn xe đến chỗ sửa chữa. Thấy cái ví tiền và giấy tờ ở túi sau của tôi trồi lên, liền có người nhắc nhở cảnh giác tôi. Thường chạy xe trong những con hẻm ngoằn ngoèo hai bên là nhà phố, nhiều lúc kẹt xe vì vô số nguyên nhân, tôi vẫn thường được nhường đường. Có hôm hàng hóa tôi chở bị rơi khỏi xe, liền có người giúp tôi gom lại hoặc đặt trở lại yên sau. Tôi nhớ mãi một lần, đang đi trên một con đường nhỏ ở Khu công nghiệp Sóng Thần thì sợi dây xích xe bị đứt, nó dồn cục lại làm cho xe tôi dừng phắt giữa đường. Có hai người công nhân chở nhau trên một chiếc xe cũ kỹ, họ mải nói chuyện nên chỉ kịp lạng ra bên ngoài để tránh, tuy không đụng phải tôi nhưng họ đã ngã ra đường. Lồm cồm ngồi dậy, thay vì  cằn nhằn cau có thì họ đã nhận ra đúng bệnh của xe tôi, tận tình hướng dẫn tôi đến một cửa hàng sửa xe gần đó, tuy đồ sộ và đông khách, nhưng với kẻ vãng lai như tôi thì tìm ra được cũng “mệt nghỉ”; nơi đó giá cả phụ tùng và dịch vụ tương xứng với phẩm chất. Tôi xin cảm ơn chung tất cả những tấm lòng vị tha mà tôi đã gặp. Tôi cũng cảm ơn cuộc sống này, luôn có những con người sẵn lòng thông cảm với khó khăn, khiếm khuyết của người khác.

Nguyễn Hữu Chung, quận 12, TP.HCM

(Visited 195 times, 1 visits today)

Tags: ,

Category: Cuộc Sống

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Lời cảm ơn cuộc sống

| 15/05/2014 | 0 Comments

Tạp Chí Văn Hóa Phật Giáo số104loi-cam-on-cuoc-song104

Hôm thứ Ba tuần trước, con gái tôi bận việc nên nhờ tôi đón cháu ngoại đi học mẫu giáo về. Hết giờ làm việc, tôi vội vàng chạy tới trường mẫu giáo nơi cháu đang học. Khi được cô bảo mẫu dẫn ra tới cổng trường, cháu chào ông nhưng cứ nằng nặc đòi mẹ đón như mọi khi. Cả cô bảo mẫu và ông dỗ dành mãi, cuối cùng cháu cũng đồng y để tôi chở cháu về.

Ra khỏi trường chừng năm trăm thước, có lẽ do bị ức chế, cháu bé bỗng dưng ói mửa tung tóe ra người tôi. Hằng ngày, cháu được nhà trường cho ăn cá ba buổi sáng, trưa , chiều và một bựa ăn vào giấc xế. Có lẽ tất cả những gì đã ăn trong ngày, cháu đều phun ra hết. Tôi vội thắng xe dừng bên lề. Ở giữa đường, lại không chuẩn bị gì, tôi luýnh quýnh chẳng biết phải giải quyết thế nào. Bỗng nhiên, có một chị chạy một chiếc xe đạp, dáng vẻ như người đi thu mua hàng ve chai, ở chỗ chở hành lý có treo một cái cần xé. Thấy tôi loay hoay với đứa bé, chị dừng xe, lấy ra một cái túi xách, bên trong có đủ cả giấy vệ sinh, dầu khuynh diệp…Chị bảo tôi tháo chiếc đai an toàn ra, cho cháu bé đứng xuống, phụ với tôi lau dọn chỗ ói mửa vương trên người trên mặt của cháu, dùng khăn giấy lạnh lau mặt cháu, lấy dầu khuynh diệp xoa khắp người cháu. Chị bảo phải ủ ấm cho bé. Tôi lục trong cặp của bé, lấy ra chiếc áo gió. Chị phụ với tôi mặc áo gió cho cháu rồi mới để tôi tiếp tục chở đứa bé về. Chị điều động tất cả những công việc ấy một cách thành thạo và tựtin. Khi ông cháu tôi ngồi lại trên xe an toàn rồi, chị cười chào tôi và lặng lẽ đạp xe đi. Mãi lúc về đến nhà, tôi mới nhờ mình chưa hề nói với chị một lời cảm ơn.

Qua VHPG, tôi xin gửi đến người phụ nữ trẻ tuổi hôm ấy lời cảm ơn muộn. Hành động của chị làm cho con người vẫn còn có niềm tin yêu vào cuộc sống vốn quá nhiễu nhương hiện nay.

Ngô Đức Kiên, quận Bình Thạnh, TP. HCM

Sau khi sống với nhau được năm năm,, có một đứa con gần bốn tuổi, ông chồng tôi bỗng dưng trở nên “chảnh”. Làm việc có lương cao, thỉnh thoảng được cử đi công tác nước ngoài, anh ấy trở nên có tính gia trưởng. Chẳng những không giúp tôi làm việc nhà, anh ấy không gần gũi con, lại còn coi thường công việc tôi đang làm. Có lần anh ấy bảo tôi nghỉ việc ở nhà lo cho chồng cho con, trong khi anh ấy thường kiếm cớ giao dịch để ăn nhậu, về khuya. Nhìn bên ngoài, nhiều người ghen với hạnh phúc của tôi, nhưng tự thân, tôi rất khổ tâm. Một hôm, trong lúc chở nhau đi làm thì hai vợ chồng có tranh luận, anh ấy dừng phắt xe lại, đuổi tôi xuống đường. Tôi giận tím người nhưng đành lủi thủi đi bộ. Trên đường đi, tôi nghĩ đến việc chia tay rồi ra sao thì ra. Trong tâm trạng nặng nề ấy, buổi trưa tôi vào ăn cơm một mình trong một quán cơm chay.

Bên cạnh bàn tôi ngồi có một vị sư cô ngồi chungvới một cô gái cũng trạc tuổi tôi, hai người có vẻ quan tâm đến nhau, cô gái như nuốt từng lời của vị sư cô. Tuy không tò mò nhưng câu chuyện của hai người vẫn lọt vào tai tôi. Thì ra, cô gái cũng ở trong hoàn cảnh gần như tôi, đang muốn chia tay với chồng, tìm đến sư cô để xin một lời khuyên.

Sư cô, gương mặt thanh thoát và nói chuyện bằng một giọng ân cần, khuyên cô gái phải biết thương lấy chính mình. Ý cô nói rằng chỉ khi ta biết thương mình đúng cách thì ta mới biết cách thương người khac. Khi ấy, ta sẽ thấy đứa trẻ còn non nơt đang cần sự đùm bọc cả cha lẫn mẹ. Ta cũng sẽ thấy người chồng tuy có lúc quá đáng nhưng vẫn có tâm, nếu biết hòa giải thì người ấy cũng sẽ từng bước chuyển hóa.

Liên tưởng đến mình, tôi thấy lời của sư cô như là dành cho tôi. Sự tức giận trong lòng tôi dịu đi. Tôi nhận ra mình cũng đã thiếu sót bổn phận làm vợ làm mẹ khi quá quan tâm đến việc cơ quan. Những lúc xích mích, anh ấy nói một câu, tôi cũng trả lời một câu. Khi giận nhau, anh ấy luôn là người chủ động hòa giải. Đầu giờ buổi chiều tôi gọi điện thoại nói với chồng tôi lời xin lỗi khiến anh ấy sửng sốt. Sau đó, mọi chuyện hóa ra nhẹ nhàng hơn tôi nghĩ nhiều. Chúng tôi làm lành với nhau. Tôi kể chuyện tình cờ trong quán cơm chay. Chồng tôi bảo, đấy là chư Phật và chư Bồ-tát dun rủi để tôi nghe được những lời vàng ngọc Phật dạy. Hiện nay, gia đình tôi lại đầm ấm. Tôi thành thật biết ơn chuyện tình cờ trong quán cơm chay, biết ơn những lời của vị sư cô không quen biết.

Trần thị Thanh Xuân, quận 7, TP.HCM

(Visited 175 times, 1 visits today)

Tags:

Category: Cuộc Sống

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Lời cảm ơn cuộc sống

| 01/04/2014 | 0 Comments

Tạp Chí Văn Hóa Phật Giáo số 148

loi-cam-on-cuoc-song-

Trước Tết Nhâm Thìn 2012, khi đến thăm  nhà người em Hóc Môn, tôi  tình   cchng kiến cnh dn dp vsinh mt khu phố được tiến hành có kế hoch, khá bài bn.  

Hôm y có lẽ Đoàn Thanh niên khu phố được phân công làm vsinh,  vì tôi thy các thành  viên  công tác đều mc đồng phc màu xanh; và điu đáng nói là các bn  thanh  niên  này  đã làm  vic vi tinh thn có nghiên  cu, sáng to. Hchia thành  nhiu tp người có nhng nhim  vkhác nhau. Mt tp đi trước, mi người mang mt cái bình loi bình xt thuc trsâu hướng vòi phun  vào vệ đường để tưới m lề đường, ngăn không cho tung bi khi quét. Mt tp đi sau dùng chi quét sch phn vệ đường mà tp mình phtrách, đất cát rác rưởi được gom vào thành tng đống bên lề đường. Mt tp khác na dùng xng xúc vào ki ri đem đi đổ ở mt  chtp trung,  có lchxe rác đến ht. Toàn bkhúc đường được dn dp sch smà không  hcnh bi tung mù mt như tôi vn thường thy. Mc dù vic dùng bình xt thuc trsâu tưới lề đường trước khi quét thì năng sut có phn  chưa được cao, nhưng ít ra đó cũng là mt hình thc sáng to đáng trân trng và thc scó hiu qutrong vic ngăn bi.

Tôi xin được ngli cm ơn các bn  thanh  niên dn dp vsinh khu phhôm y, và đặc bit, tôi mun gi đến ai đã có sáng kiến  tchc mt kế hoch dn dp vsinh như thế mt li cm ơn ca riêng mình;  mong rng cuc sng nói chung stiếp tc nhng sáng kiến  mi để mang li năng sut cao hơn.

Trn Văn Tạo, quận Gò Vấp, TP.HCM

loi-cam-on-cuoc-song

(Visited 178 times, 1 visits today)

Tags:

Category: Cuộc Sống

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Lời cảm ơn cuộc sống

| 20/03/2014 | 0 Comments

Tạp Chí Văn Hóa Phật Giáo số 147

Chiều 27 tháng Chạp năm Tân Mão, tôi có chút  việc phải lên phà An Phú Đông sang quận 12. Bến phà ở cả hai đầu tuyến đường thủy nối quận Gò Vấp với quận 12 băng ngang đoạn sông Vàm  Thuật đều đông nghịt người đợi phà nhưng  chỉ có một chiếc phà hoạt động. Mỗi khi chiếc phà cập bến, một dòng hành khách trên phà lập tức xuống bờ trong khi  dòng hành khách khác trên bờ cũng hối hả lên phà. Chuyến phà tôi lên có một người đàn ông đi chiếc xe Dream  có lẽ mải nhìn  sông nước không kịp xuống bờ bị hành khách mới lên phà chặn mất đường. Chiếc xe đậu trước mặt ông ta ở mỏ phà là một chiếc Attila  do một cô gái trẻ  cầm lái. Khi phát hiện ra mình bị chặn đường xuống bờ phía bến Gò Vấp, người đàn ông quát tháo ầm ĩ với những lời lẽ thô tục khiến  cô gái càng quýnh  trong lúc những  chiếc xe khác tiếp tục chạy lên chắn hết mọi đường ra của chiếc xe Dream. Đậu xe bên cạnh ông ta là hai thanh niên đi chiếc xe Cub cũ kỹ, ra dáng công nhân.  Người thanh niên lái xe quay qua nói, “Tìm cách giải quyết đi chứ, đứng đấy chửi rủa thô tục coi sao được”. Người đàn ông đang chửi rủa bỗng trừng mắt, tỏ thái độ hung hãn, khiến nhiều người trên phà lo lắng có thể xảy ra ẩu đả. Ngay lúc đó, người thanh niên ngồi yên sau nhảy xuống xe, chạy tới phía chiếc xe Attila. Anh bảo cô gái xuống  xe,  rồi dùng tất cả sức lực lần lần dịch chuyển chiếc xe của cô gái qua chỗ còn trống  ở bên phải đủ để mở đường xuống  bến cho chiếc xe Dream của người đàn ông đang quát tháo. Ngay khi người đàn ông rời phà thì chiếc phà bắt đầu tách bến Gò Vấp. Mọi người thở phào nhẹ nhõm.  Chỉ  chưa đầy năm phút sau, tôi đã thong dong trên con đường Vườn Lài dẫn ra An Phú Đông. Trên đường đi, tôi nhớ đến hành vi của hai người thanh  niên  có vẻ công nhân ấy. Họ lam lũ nhưng thái độ của họ thật can đảm, quyết liệt và có hành động đúng, xứng đáng nhận sự cảm ơn của nhiều người.

loi-cam-on-cuoc-song147

Lưu Thanh Dũng, quận Gò Vấp, TP.HCM

Rời khỏi nhà bạn sau bữa tiệc tất niên kéo dài từ trưa, tôi gọi xe ôm ra trạm  xe buýt,  hy vọng có xe về thành phố thì cũng đỡ tốn tiền. Đã chạng vạng tối của một ngày gần Tết, trạm xe buýt thật vắng khách; đứng  chờ xe chỉ có một người phụ nữ chắc đã ngoài sáu mươi dẫn theo một đứa trẻ chừng ba bốn tuổi và một anh thanh niên khoảng ngoài hai mươi. Hỏi thăm thì biết hai bà cháu đã chờ xe gần một tiếng đồng hồ còn anh thanh niên là một sinh viên cũng đã đứng đó hơn hai chục phút. Họ cho biết vẫn thấy  xe từ thành phố về nhưng hoàn toàn chưa thấy một chiếc xe nào từ thị xã lên. Quanh trạm vẫn có một ông chạy xe ôm nãy giờ cứ lượn lờ mời mọc hai bà cháu đi xe ôm về thành phố vì sẽ không  còn xe buýt  đâu.  Tôi nói với những người bạn đồng hành, “Chờ khoảng mười phút  nữa  mà không  có xe buýt  thì  tôi  sẽ đón  xe taxi  về thành  ph

ố, khi ấy thì xin mời quý vị cùng đi với tôi cho trọn một chuyến xe”. Nghe vậy, nét phấn khởi hiện lên mặt cả hai người bộ hành. Hơn mười phút trôi qua vẫn không thấy xe buýt, tôi dùng điện thoại di động gọi taxi và thật may mắn chỉ hai phút sau là xe taxi có mặt. Tôi mời hai người và đứa trẻ ngồi ở băng sau rồi mới lên ngồi ở băng trước cạnh tài

xế. Khi tôi vừa cho người lọt vào chiếc taxi và chưa kịp đóng cửa xe, người đàn ông chạy xe ôm vọt xe gắn máy tới bên cạnh tôi, mắng, “Đồ Việt kiều huênh hoang đạp đổ chén cơm của người ta”. Nghe mắng, tôi bỗng sững người: mình làm việc tốt mà bị chửi! Vả lại, tôi đâu có phải là “Việt kiều”? Tuy nhiên, sau khi xe chạy được một lúc, đã bình tĩnh hơn, tôi ngẫm nghĩ và nhận ra, đúng là đôi khi một việc làm giúp ích cho người này lại gây ảnh hưởng xấu đến người khác. Cuộc đời thật rộng lớn và quyền lợi của con người vô cù

ng mâu thuẫn nhau, nếu ta không suy xét kỹ càng trước từng hành vi của mình thì đôi khi điều mình tưởng là lợi nhưng  hóa ra có hại, nếu việc mình làm chỉ mang lại lợi ích cho ít người mà gây hại nhiều  cho nhiều  người. Cũng may, việc tôi làm hôm ấy chưa rơi vào trường hợp này. Lại nữa, thái độ của người chạy xe ôm cũng có phần lỗ mãng; cho dù hoàn cảnh của ông ta có bị thúc ép thế  nào chăng nữa lẽ ra cũng không nên hành xử như vậy. Dù sao, tôi cũng cảm ơn những nhân duyên đã giúp cho tôi ngộ ra một việc tưởng chừng đơn giản!

Châu Hiệp Phố, thành phố Cần Thơ, tỉnh Hậu Giang

(Visited 176 times, 1 visits today)

Tags:

Category: Cuộc Sống

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Lời cảm ơn cuộc sống

| 26/01/2014 | 0 Comments

Tạp Chí Văn Hoá Phật Giáo số 142loi-cam-on-cuoc-song

Sáng thhai, bà xã tôi đi làm sm mà đứa con trai mi 5 tui ca chúng tôi li dy tr, n tôi phi chcháu đến trường mu giáo. Vì cháu chưa ăn sáng, trên đường đến trường, tôi ghé mua cho cháu mt cái bánh sandwich sa, thnó vn thích. Có lhoa mt vì các mt  hàng  được bày bán, thng bé đổi ý mà chưa kp phát biu, li vn còn gin bvì bmt gic ng, khi tôi đưa bánh cho cháu, thng bé thng tay quăng cái bánh xung đất trong lúc tôi trtin. Quá đột ngt, tôi không phn ng gì được. Đứng trước mt bcon tôi là mt thanh niên đã mua hàng xong, cũng đang chnhn  li tin l. Nhanh tay lmt, người y un người xung chp ngay được i bánh.  Tiếp theo, bng mt động tác duyên dáng và phn khôi hài, người y đưa cái bánh lên trước mt con tôi, bo, “Cháu  biết chú có tài làm xiếc n thtài chú phi không? i bánh này ngon lm, chú bt được thì cháu cho chú ch?”. Thng  nhóc con tôi đã cười khúc khích khi thy người y bt được i bánh, vi giơ tay ra định ly li cái bánh; nhưng người thanh niên đã nói, “Không được. Chú thy  cháu phng phu ri quăng cái bánh đi. Bây gicháu phi xin li bcháu đã”. Thng nhóc nhìn tôi, ri quay li trgiá, “Vy cháu xin li bthì chú trli cháu nghe!”. Người y không trli mà ra lnh, “Cháu  xin li bcháu đi”. By gicon tôi lí nhí xin li tôi ri quay sang người y chờ đợi. Người y ra lnh tiếp, “Cháu  còn phi cm ơn chú na”. Sau khi thng bé cm ơn, người y đưa cái bánh cho . Tôi lên tiếng, “Em còn đi hc hay đã đi làm?”. Người y trli, “D, em đang hc năm cui Đại hc Sư phm”. Ngay lúc y, người bán hàng mang tin lra trcho tôi. Nhn tin, đếm tin và btin vào ví xong, ngng lên, tôi thy người thanh niên y đã đi khi. Tiếp tc chcon đến trường, tôi thm  phc cách xsca người sinh viên y, nhưng trên hết, tôi quý trng sbén nhy và cái tâm giúp người ca em. Xin báo VHPG giúp tôi gi đến người sinh viên y li cm ơn mun.

Phạm Hữu Khánh, quận 12, TP.HCM

Từ khi vhưu tôi mi nhn  ra bn bè và người quen, từ độ tui ca mình trlên, bnh hon hơi nhiu. Hu như tun nào tôi cũng có mt ln đi thăm bnh. xa thì đi chung  có người chbng xe gn máy; gn, tôi vn quen đi xe đạp. Tôi cũng nhn  ra chiếc xe đạp và người đi xe đạp luôn bnhng người qun lý bãi gixe coi thường. Trưa  hôm y, tôi gi xe đạp mt bãi gibnh vin, đã chú ý dng xe ti chtrng để dly ra. Đến lúc trra bãi để ly xe vnhà, tôi thy chiếc xe ca i đã bchn bi gn mt chc chiếc xe gn máy, chng biết cách nào di được sxe gn máy y mà dn xe ca mình ra khi bãi. Đang loay hoay thì tôi thy mt người thanh  niên đeo ba-lô trông có nét là sinh viên dn xe vào bãi. Nhìn dáng vkhsca tôi, người thanh niên y st sng hi,“Cô  có cn em giúp gì không?”. Mng quá, tôi trli, “Xe ca tôi bchn như thế này, không ly ra được”. Thế người thanh niên dng xe ri bước o theo chdn ca i đến chchiếc xe đạp được dng sát tường, nhc hn chiếc xe lên, mang nó ra khong trng để tôi có thdn đi được. Mt mt là vì tri quá nng; mt khác, dòng người dn xe ra khi  bãi cũng đang chen chúc nhau  trước khe hp ca li ra, khi nhn chiếc xe ttay em, tôi vi vàng hòa vào dòng người ly xe ra khi bãi, quên cvic nói vi em mt li cm ơn.

c đã đạp xe trên đường vnhà ri, tôi mi nhn  ra ssơ ý ca mình. Đành nhVHPG chuyn đến người thanh niên y mt li xin li và cm ơn mun vy.

Thân Thị Cẩm Tú, quận 11, TP.HCM

 

(Visited 173 times, 1 visits today)

Tags:

Category: Cuộc Sống

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Lời cảm ơn cuộc sống

| 11/01/2014 | 0 Comments

Tạp Chí Văn Hóa Phật Giáo số 140

Tôi mang hai chiếc cặp lồng đựng hai phần thức ăn vào bệnh viện,  một phần dành cho mẹ tôi đang nằm viện, phần kia là của nhà tôi đang nuôi mẹ trong bệnh viện.  Loay hoay mãi ở bãi giữ xe mới tìm được chỗ dựng xe thì tôi lại vụng về làm rơi cả hai chiếc cặp lồng khiến thức ăn bắn tung tóe ra đất. Cùng  vào dựng xe với tôi là một người thanh niên khoảng 24, 25 tuổi. Dựng xe của mình xong, cậu ta nói, “Chú để cháu giúp”. Thế rồi cậu ta tìm được ở đâu một cái chổi rễ và 2 bịch ny lông to, phụ với tôi gom thức ăn vương vãi dưới đất  cho vào bịch, mang đi đổ. Vừa làm, cậu ta hỏi, “Chú mang cơm cho ai?”  Biết tôi mang cơm nuôi mẹ, cậu ta nói, “Cháu  làm thiện nguyện ở tổ phát cơm miễn  phí cho bệnh  nhân  nghèo. Chú  có thể lấy cơm của tổ cho cụ dùng hàng ngày cũng được. Cơm chúng cháu nấu rất hợp vệ sinh”. Tôi băn khoăn, “Nhưng gia cảnh tôi đâu đến nỗi để mẹ tôi phải…”.  Đoán được ý tôi, cậu ta chặn lại, “Chú đừng nghĩ vậy. Chú cứ lấy cơm của tổ, rồi sau đó chú ủng hộ quỹ từ thiện cũng được. Như thế chính là ‘mình vì mọi người mà mọi người vì mình’ đó”. Nghe vậy, tôi bừng tỉnh. Người thanh niên đưa tôi một tấm danh thiếp và bảo nếu lúc nào tôi muốn ủng hộ quỹ thì đến địa chỉ ghi trong thiếp. Rồi cậu ta nói thêm, “À, chú mang hai cặp lồng nghĩa là có hai người ăn. Thôi, chú cho cháu số phòng số giường  của cụ, cháu sẽ nhờ  người mang tới, chú không cần phải xuống  chỗ cấp phát”. Quả thật, tôi đến phòng bệnh má tôi được một lúc thì có người đem tới hai phần cơm phát cho cụ. Tuần lễ sau, sức khỏe mẹ tôi ổn định và được ra viện.  Hôm  sau nữa, hai vợ chồng tôi mang tiền đến địa chỉ ghi trong danh thiếp mà người thanh niên đã đưa để ủng hộ quỹ từ thiện thì không gặp cậu ta, tôi cũng chẳng hề biết tên để hỏi thăm. Thì ra, nhiều khi vì không biết mở lòng ra và vì định kiến,  người ta cứ lúng túng lúc gặp khó khăn. Cậu  thanh niên đã gợi cho tôi biết suy nghĩ đúng về mối tương quan giữa người với người trong cộng đồng, nếu biết vận dụng thì có thể dựa vào nhau vượt qua những lúc khó khăn một cách dễ dàng hơn. Xin cảm ơn người thanh niên ấy về sự gợi ý đó.

Phạm Thành Công, quận 10, TP.HCM

loi-cam-on-cuoc-song140

 

(Visited 164 times, 1 visits today)

Tags:

Category: Cuộc Sống

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Lời cảm ơn cuộc sống

| 24/12/2013 | 0 Comments

Tạp Chí Văn Hoá Phật Giáo số 143

loi-cam-on-cuoc-song

Thế là 30 năm đã trôi qua kể từ lúc hai chúng tôi nắm tay nhau, vai kề vai, hứa cùng nhau đi trọn đường trần với mong muốn vẹn toàn tình nghĩa vợ chồng.

Sáng nay, tôi thức dậy sớm trong khi vợ tôi vẫn còn ngủ. Tôi để lòng mình  lắng xuống  ngắm  nhìn  khuôn  mặt  cô ấy và trong lòng dậy lên bao cảm xúc. Ôi, thời gian trôi qua để lại dấu ấn không  làm vui lòng người. Trán  cô ấy đã có vài vết nhăn và đuôi mắt thì hằn vết chân chim, còn làn da của khuôn mặt kia không còn mịn màng, tươi mát như xưa. Sự lão hóa của hình hài không chỉ xuất phát từ sự thiếu hụt nội tiết tố sinh dục nữ do mãn kinh ở người phụ nữ mà còn do sự chồng chất qua năm tháng bao nỗi lo cho chồng con hạnh  phúc lên tâm tư của cô ấy. Chợt tôi nhận  ra trong sâu thẳm lòng mình “lẽ vô thường” của cuộc sống.  Tôi như thấy trước mắt bao thăng trầm, buồn vui, hỷ nộ ái ố đã xảy ra trong suốt 30 năm chung sống của hai chúng tôi. Để thấy  rằng hai chúng tôi theo quy luật thiên nhiên đã già đi nhưng nhưng tình nghĩa vợ chồng mặn nồng không hề suy giảm. Đúng  là có những  lúc chúng tôi vì khó khăn của cuộc sống  có gây  gổ, buồn giận nhưng hai đứa xác định đó là những cơn mưa rào, thậm  chí là cơn bão lớn chợt đến rồi chợt đi. Những  thay đổi thời tiết khắc nghiệt có làm thấm  ướt hay eo xèo,  xơ xác đóa hoa đời mà hai chúng tôi vun trồng, chăm chút, chứ không thể làm chết hẳn đóa hoa ấy. Tôi nhớ lại thời bao cấp khó khăn, cô ấy lại sinh hai con vào thời điểm đó vì “sinh con muộn đối với tuổi của người phụ nữ sau này thiệt thòi cho con lắm anh à”. Hai chúng tôi đã cùng nhau chạy vạy, làm nhiều thứ để mong sao đủ tiền mua sữa cho con, mong sao con được lớn khôn.  Trách sao có những  lúc hai chúng tôi gây gổ và thật  tuyệt  vời là hai đứa lại biết tha thứ cho nhau, cứ trời nổi cơn mưa mây đen vần vũ rồi trời lại sáng.

Nhìn cô ấy đang ngủ, tôi thầm cảm ơn cuộc sống.  Chính lẽ vô thường của cuộc sống  làm  tôi  bừng  tỉnh và giúp tôi có cách đối xử “phải lẽ” với người vợ đã 30 năm chung sống mặn nồng với mình.  “Phải lẽ” là không so sánh hiện tại với quá khứ. Không  so sánh khuôn  mặt  giờ đây có đuôi mắt  hằn  vết chân chim với khuôn  mặt  trẻ đẹp cách đây mấy chục năm. Không  nhìn  ngắm  cô ấy với hình ảnh trước đây đã cau có, gây phiền muộn trong tâm tư của tôi. Tôi sẽ sống với dòng đời miên man trôi chảy với cái nhìn luôn luôn mới mẻ. Tôi sẽ luôn nhìn  ngắm  cô ấy, với cái nhìn thật mới mẻ, mới mẻ như lần đầu hai chúng tôi gặp nhau và hứa hẹn cùng nhau ăn đời ở kiếp.

Nguyễn Hữu Đức, Đại học Y Dược TP.HCM

 

Bố của ông bạn thân qua đời, tang lễ tổ chức tại nhà,  chỉ cách nhà tôi có vài chục thước. Tôi lại đang trong lúc rảnh rỗi. Vì thế, mấy ngày tang lễ, tôi có mặt suốt, thay mặt gia chủ tiếp khách. Đám tang ở phố, nhà cửa chật hẹp, phòng khách phía trước phải dọn trống mới có chỗ đặt áo quan.  Thiết trí bàn thờ Phật và bàn thờ vong xong thì chỉ còn một khoảnh  nhỏ đủ trải một chiếc chiếu con để gia đình  tang chủ quỳ làm lễ. Khách đến được mời ngồi ở hai cái bàn tròn đặt ngay ngoài đường, chiếm tới gần hai phần  ba mặt hẻm. Con hẻm tuy quanh  co nhưng  lại thông với hai con đường lớn ở hai đầu. Xe gắn máy của người đi đường qua lại suốt ngày. Hàng xóm làng giềng thông cảm, ra vào  cố tránh làm phiền người đến viếng tang. Xe cộ khách đến viếng tang để trước cửa nhà hàng xóm thoải mái. Bù lại, tang chủ cũng không bày vẽ kèn trống hay dùng loa tăng âm trong lúc cúng lễ. Trong đám tang cũng không sử dụng vàng mã. Hương khói vừa phải. Ngồi hầu như suốt ngày ở bàn tiếp khách, tôi nhận ra cũng có đến

khoảng một phần ba người đi đường khi phải sử dụng con hẻm để ra vào đường lớn ở hai đầu hẻm đã biết tắt máy xe, dẫn bộ lúc vượt qua đám tang để tỏ lòng thông cảm với sự đau buồn của tang chủ. Tất nhiên, phần lớn những người qua đường vẫn phóng xe vèo vèo.

Nhưng dù sao, cái tỷ lệ gần một phần ba mà tôi nhận  ra cũng đã làm tôi ấm lòng. Điều nhận biết này khiến  tôi có thể cảm ơn tấm lòng của tất cả những ai đã từng tắt máy xe dẫn bộ khi đi ngang qua nhà người bạn tôi suốt mấy hôm có đám tang. Nó làm cho tôi tin hơn vào thái độ văn minh của nhiều người, và tôi cũng tin rằng thái độ ấy sẽ ngày càng được nhân rộng.

Trần Đình Thiên, quận Tân Bình, TP.HCM

(Visited 167 times, 1 visits today)

Tags:

Category: Cuộc Sống

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Lời cảm ơn cuộc sống

| 07/12/2013 | 0 Comments

 Tạp Chí Văn Hóa Phật Giáo số 141

loi-cam-on-cuoc-song-141-

Hôm ấy là ngày thứ Tư,26-10-2011. Đã qua sáu giờ chiều rồi mà con đường Cộng Hòa đoạn từ Lăng Cha Cả ra đường Trường  Chinh chật cứng xe cộ. Tôi đi chiếc xe đạp mà nhiều  lúc chỉ có thể nhích từng xăng-ti-mét một nếu không đứng chết tại chỗ. Vừa thấy

phía trước có khoảng  trống chừng một thân xe, tôi chưa kịp tiến tới thì phía sau một chiếc xe đạp điện của một  cô bé học trò đã vượt qua mặt tôi một  cách liều lĩnh  khiến  tay lái xe cô ấy chạm vào tay lái xe tôi làm tôi loạng choạng. Tôi vừa hoàn hồn thì đã bị cô bé học trò quay lại mắng, “Có mắt không? Thấy người ta vượt lên sao không tránh?”. Thấy đứa bé vừa ẩu vừa hỗn, tôi nói, “Em ăn nói gì kỳ vậy, em đụng vào tôi, tôi chưa nói gì mà em lại la tôi”. Cô học trò sửng cồ, “Đồ mù mà còn lớn lối”. Tôi giận ứ gan, vừa định trả lời, thì có một  chú lớn tuổi ở vị trí ngang hàng với tôi, nói nhỏ, “Một  sự nhịn là chín sự lành,  cô ơi. Chấp trẻ con làm chi. Mình không dạy chúng được đâu,  rồi lại ẩu đả đấy!”. Nghe vậy, tôi giật mình nhớ lại những mẩu tin về việc chỉ có một chút va quẹt mà xảy ra án mạng vẫn đăng đầy trên các báo,  bèn cố nén giận, lặng im. Dù tôi không nói gì nữa,  cô học trò vẫn hầm hầm. Không để ý, lát sau tôi thấy có một cái bánh xe húc vào chân tôi. Ngoái nhìn, hóa ra cô bé đã tìm cách lùi lại sau xe tôi  để cố tình   gây  sự. Đã có định  ý, tôi phớt lờ và tìm cách lách vào sát lề, rồi khi thấy có một con đường nhánh,  tôi cho xe quẹo phải tìm lối khác. Ra khỏi chỗ kẹt xe, tôi đứng chờ một lát cho thanh thản mà tim vẫn còn đập thình thịch. Đang suy nghĩ, tôi thấy chiếc xe đạp điện của cô bé cũng quẹo theo và tiến lại phía tôi. Tôi sững người, phải chăng cô bé này theo tôi vào đây gây sự? Nhưng không, cô bé đến gần,  lí nhí xin lỗi. Tôi thở phào! Viết lại chuyện này, tôi xin cảm ơn lời cảnh giác kịp thời của người bạn đường ban nãy, giúp tôi bình tĩnh, nhờ đó cảm hóa được cô bé hơi hung  hăng;  mặt khác, cũng để chia sẻ với mọi người, nên phớt lờ mọi chuyện bất bình nếu lỡ gặp những va chạm nhỏ lúc đi đường để tránh những hậu quả không hay có thể xảy ra.

Nguyễn Thị Thảo Hòa, quận 12, TP.HCM

loi-cam-on cuoc song

(Visited 165 times, 1 visits today)

Tags: ,

Category: Cuộc Sống

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Lời cảm ơn cuộc sống

| 06/11/2013 | 0 Comments

Tạp Chí Văn Hóa Phật Giáo số 114

loi-cam-on-cuoc-song

Cuối năm 1975, tôi đưa gia đình bố mẹ vợ lên lập nghiệp trên “vùng kinh tế mới” ờ Đồng Xoài. Tôi đã ngẩn ngơ khi lần đầu tiên chứng kiến cảnh từng đàn chim két hàng trăm con đậu đỏ rực một vạt rừng, ngay trước mảnh đất được giao cho bố mẹ vợ tôi. Sau đó, mỗi năm vợ chồng tôi đều lên thăm ông bà ở vùng đất mới. chúng tôi mừng vì thấy cuộc sống của ông bà và các em vợ tôi ngày một ổn định. Nhưng tôi cũng nhận xét thấy quần thể chim rừng ngày càng giảm, tỷ lệ với sự tăng trưởng  về kinh tế của đồng bào vùng kinh tế mới. Ở Saigon cũng vậy, đã có lúc diễn ra phong trào thanh niên sắm súng bắn chim, tận diệt chim chóc. Thật may, nhờ vào những chỉ trích kịch liệt trên báo, đài, phong trào ấy chỉ rộ lên một thời gian ròi tàn. Tuy vậy, tác hại của chuyện ấy phải cả chục năm sau mới được khắc phục. Gần đây, đi giữa thành phố, trong những tàng cây, đã nghe thấy râm ran tiếng chim. Có lần tôi dừng bước trước một cửa hàng trên đường Lý Tự Trọng, thấy có người mang gạo rải dưới gốc cây. Chỉ vài phút sau, một  bầy chim sẻ kéo đến thi nhau mổ hạt, trông thật thích mắt. Xin cám ơn sự quyết liệt và kịp thời của dư luận đúng đắn; xin cám ơn những người trồng cây và những người cho chim ăn, đã góp phần vào việc dần dần phục hồi màu xanh trong thành phố chúng ta.

Trần Hùng Phi, Khánh Hội, TP.HCM

loi-cam-on-cuoc-song

(Visited 162 times, 1 visits today)

Tags:

Category: Cuộc Sống

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Lời cảm ơn cuộc sống

| 28/07/2013 | 0 Comments

Tạp Chí Văn Hoá Phật Giáo số 131

Lời cảm ơn cuộc sốngSáng Chủ nhật, tôi đưa đứa con trai 3 tuổi ra công viên chơi. Chở con vào đến công viên và gửi xe xong,  tôi liền bị nó đòi dẫn ngay đến khu vui chơi dành cho thiếu nhi, ở đó có đủ các trò chơi như  thú nhún, nhà banh, xe lửa… Hai bố con lững thững đi về phía đó. Đến trước phòng vé, tôi mới phát hiện là mình  đã bỏ quên ví tiền ở nhà. Tôi vội giải thích với cháu bé rằng hai bố con phải về nhà lấy tiền thì mới mua vé được nhưng thằng bé nhất định không chịu nghe. Hằng ngày nó vẫn ngoan ngoãn và biết vâng lời, nhưng lúc ấy, một tay nó nắm chặt lấy thanh rào chắn trước cửa phòng vé rồi giậm chân đập tay gào lên,  “cho con chơi thú nhún! Cho con chơi thú nhún!”. Tôi càng giải thích, nó càng giậm chân mạnh  hơn và gào lớn hơn. Bỗng  có tiếng nói, “Sao anh không cho cháu chơi thú nhún?  Trò chơi này không đến nỗi nguy hiểm,  mà cũng chỉ 3.000đ một jeton chơi được hơn hai phút”. Ngẩng lên, tôi thấy một người phụ nữ dẫn theo một bé gái trạc tuổi con tôi. Nghe tôi giải thích hoàn cảnh, chị ấy cười, “Ồ! Có gì đâu!”.  Thế là trong lúc thằng  bé con tôi còn đang gào khóc,  chị ấy đã đưa cho tôi một nắm jeton. Tôi định chỉ lấy hai cái đủ để dứ cho nó thôi khóc rồi mang nó về nhà nhưng  chị ấy không chịu, tôi đành nhận hết. Chị ấy còn dặn, “Anh cho cháu ngồi vững vàng rồi hãy bỏ jeton vào cái khe trước mặt, cứ thế là con thú tự động nhún. Nhưng  anh phải ở cạnh cháu kẻo nó hoảng có thể ngã”. Số jeton chị ấy đưa gồm 10 cái, đủ để tôi cho cháu bé ngồi khắp  lượt mọi con thú nhún trong khu vui chơi, và cuộc “du khảo” của nó kéo dài gần nửa tiếng. Quay ra, tôi đã không thấy hai mẹ con chị ấy đâu nữa. Được ngồi một vòng trên tất cả những con thú nhún của khu vui chơi, thằng bé mãn nguyện,  bằng lòng để tôi dẫn về nhà. Nhìn gương mặt hớn hở của con, tôi cảm thấy biết ơn người phụ nữ nọ. Xin gửi đến chị ấy lời cảm ơn về sự khéo léo của chị đối với con trẻ; và cũng tự hứa sẽ cẩn thận hơn trước khi ra phố.

Phạm Viết Định, quận Gò Vấp, TP.HCM

 

Cách đây nửa tháng, bà cụ hàng xóm nhà em qua đời ở tuổi tám mươi. Hàng ngày ra vào trong xóm, gặp cụ em vẫn chào hỏi và luôn được cụ thăm hỏi; vì vậy, khi làm lễ nhập quan cho cụ, em có sang dự. Gia đình này không thờ Phật, nhưng vẫn thỉnh  các vị sư đến làm lễ. Tình cờ, em được nghe vị sư lớn tuổi làm chủ lễ nói chuyện.  Để chuẩn  bị lễ tang,  nghe  các con của bà cụ bàn thuê kèn trống, em đã phát hoảng, vì em đang ôn thi tú tài. Thật may, vị sư giải thích rất khéo. Thầy nói rằng người đã mất cần nhất  có được sự hộ niệm chân thành của người thân để được siêu thoát và tang lễ càng thanh tịnh thì sự hộ niệm càng có kết quả. Sự thanh tịnh gồm trong việc con cháu người mất biết ăn chay, bố thí và giữ cho không khí tang lễ được trang nghiêm. Nếu bày đặt kèn trống làm rộn hàng xóm, có thể có người không  nói ra nhưng  trong bụng họ rủa thầm, làm tổn đức của người đã khuất. Các con của bà cụ là người có học; họ hiểu được tính  cách thiết  thực và sự đứng đắn trong lời giải thích của vị sư nên nhất nhất nghe theo sự hướng dẫn của thầy. Nhờ vậy, đám tang cụ bà kéo dài trong ba ngày quàn tại nhà; bà con chòm xóm và những người thân của cụ, của gia đình… đến thăm viếng, chia buồn, đưa tiễn trong một không khí thanh thoát. Riêng em, ngoài những lúc đi viếng đi đưa, em vẫn có được một không gian yên tịnh để ôn thi, không bị quấy nhiễu bởi những âm thanh hoặc rộn rã bát nháo của kèn tây hoặc rên siết bi thảm  của kèn ta lẽ ra đã có thể có. Em đã bước vào kỳ thi trong một tâm thái thanh thản và chỉ dựa vào sức mình để làm bài. Em chân thành cảm ơn những lời giải thích của vị Tăng chủ lễ tang hôm đó cũng như sự lãnh hội đúng mức của gia đình  có tang.  Em cũng cầu nguyện  cho bà cụ sớm về cõi tịnh.

Trần Nguyễn Minh Anh, quận Tân Phú, TP.HCM

(Visited 162 times, 1 visits today)

Tags:

Category: Cuộc Sống

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Lời cảm ơn cuộc sống

| 20/07/2013 | 0 Comments

Tạp Chí Văn Hóa Phật Giáo số 132

Lời cảm ơn cuộc sống

Là con trai duy nhất nhưng không theo mẹ và các chị ra nước ngoài định cư khi được bố bảo lảnh vào năm 1991, ở tuổi xấp xỉ bốn mươi  ba em lập gia đình và ở lại giữ gìn ngôi nhà mà ông nội em đã xây dựng. Sau đó sinh ra em và một đứa em trai  sống bằng tiền trợ cấp do ông bà nội và các cô của em từ Hoa Kỳ gửi vế hàng tháng. Hầu như suốt ngày ba chỉ đọc sách chứ không làm gì cả. Má em gốc nhà giáo, từ khi có chúng em, bà đồng ý bỏ nghề chỉ lo chăm sóc gia đình và nuôi dạy chúng em chu đáo. Lẽ ra chúng em đã rất hạnh phúc nhưng em vẫn buồn vì mỗi tuần, ba đều có vài lần gặp gỡ bạn bè uống bia đến say khướt mới về nhà vào lúc khuya. Mặc dù khi say ba em cũng rất trầm tính, nhưng không hiểu sao em vẫn có thái độ gần như xa lánh ông .

Cuối năm 2009, cô Hai, người chị lớn của ba em về thăm nhà, Tiếp xúc với cô, em biết cô vẫn sống độc thân và vẫn thường liên lạc với các bạn thời còn đi học, có người nay đang là Ni sư ở một ngôi chùa ở Bà Rịa. Về Saigon cô có tham gia một vài công tác từ thiện. Cô hài lòng thấy các cháu không đua đòi và học hành chăm chỉ; cô cũng biết rõ về lối sống của ba em và thái độ của em đối với ba. Cô khéo léo điều chỉnh tình trạng đó. Cô khuyên cả gia đình nên quy y Tam bảo, tập ăn chay, và biết sống có ích.  Cô mang về mấy tờ tạp chí Văn Hóa Phật Giáo  đề nghị cả nhà cùng đọc, rồi đặt bào thường xuyên cho chúng em. Lúc ấy em thấy ba có vẻ ngượng khi chị mình biết rõ sinh hoạt văn hóa trong nước hơn là mình. Từ đó em thường xuyên đọc VHPG. Trong thời gian cô Hai ở thăm một tháng, ba em không gặp bạn bè, nhưng khi cô đi khỏi, ông lại trờ về với cách sinh hoạt cũ  Đọc VHPG được một thời gian, em nghiệm ra cách chuyển hóa bố mình. Em không xa lánh ông nữa  thay vào đó nhiều hôm em thức khuya đợi ba về, lấy nước nóng cho ba lau mặt, pha nước chanh cho ba uống dã rượu, trò  truyện với ba và giả vờ hỏi những chỗ chưa hiểu trong các bài viết được đăng trong VHPG  Thường thì ba hẹn hôm sau trả lời, và ba đã đúng hẹn .

Khoảng nửa năm nay, ba em gần như đã bỏ được thú vui tụ tập rượu bia với bạn bè. Ba em và em thường xuyên trao đổi với nhau về những bài viết trên VHPG và cả những vấn đề xã hội khác. Em rất sung sướng thấy ba em đã thay đổi và nhận được ánh mắt hài lòng từ má em. Em chân thành cám ơn những người đã làm nên VHPG, một tờ tạp chí thật sự có ích cho xã hội

Phạm Quỳnh Hoa , trường ĐHKHXH&NV , Tp . HCM

 

Vợ chồng con gái tôi có việc bên chồng phải mang đứa con về quê, nhờ tôi mỗi tối lên ngủ để trông nhà ở Hóc Môn. Tối thứ Sáu tuần trước  tôi bận việc ở sở làm nên về nhà trễ , ăn cơm xong là đã gần mười giờ  tôi sắp xếp quần áo mang lên nhà con định tắm rồi đi ngủ. Ra khỏi nhà chừng một lát thì trới mưa và cơn mưa càng lúc càng nặng hạt. Lên tới đầu ngỏ vào Ấp Trung Mỹ Tây thì mưa bất ngờ ngớt, nhưng nước đã ngập lênh láng . Ở một quảng đường, có một cái ao ngập nước choáng hết gần hết lối đi. Tôi vừa lái xe qua phía trái định đi vào đường không bị ngập thì trông thấy một người đàn ông mặc áo tơi một tay cầm đèn pin, tay kia xách cái giỏ tre. Tôi vội lái xe đâm vào chỗ lội để tránh; không may chỗ ấy nước ngập khá sâu và phần mép đường sát mép nước bị sạt lở khi bánh xe  trước của xe tôi cán lên khiến tôi lạc tay lái, ngã hẳn xuống ao. Người đàn ông vội vàng đặt đèn pin và giỏ tre xuống bậc thềm căn nhà chỗ ông ấy đang đứng và lội xuống ao đở tôi dậy, phụ nâng chiếc xe của tôi lên. Thì ra ông ấy đã cố ý nhường đường cho tôi và dùng đèn pin cảnh giác tôi rằng ao nước sâu mà tôi không hiểu  Dẫn xe của tôi ra tới chỗ không ngập nước . ông cẩn thận kiểm tra xem xe có nổ máy được không. Ông hỏi thăm tôi đi đâu và dặn thêm rằng phía trước tôi cũng còn hai cái ao khá sâu nữa. Ướt và lạnh, nhận cái xe từ tay ông, tôi vội vàng phóng đi, không nói thêm lời nào. Trên đường mặc dù rét run nhưng tôi cảm thấy ấm lòng  nhưng lại nhớ ra mình thật thiếu lịch sự khi chẳng nói được một câu cảm ơn  Xin VHPG giúp tôi chuyển đến người đàn ông tốt bụng ấy một lời càm ơn muộn.

Trần Thành Công  ( Quận Gò Vấp , TP. HCM

(Visited 160 times, 1 visits today)

Tags:

Category: Cuộc Sống

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Lời cảm ơn cuộc sống

| 12/07/2013 | 0 Comments

Tạp Chí Văn Hoá Phật Giáo số 130
loi-cam-on-cuoc-song

Chồng mất lúc con lớn của tôi mới 8 tuổi, con nhỏ 2 tuổi; tôi hụt hẫng và suy sụp. Lúc chồng còn sống, quen được chiều chuộng, nay phải tự thân nuôi dạy hai con, tôi cảm thấy quá nặng nề. Ba má tôi từ Tiền Giang  lên dự đám tang con rể, cám cảnh, bàn với nhau để má tôi ở lại giúp tôi; bà là giáo viên cấp hai trường huyện mới nghỉ hưu. Biết rõ tính vợ tính con, ba tôi dặn trước, “Má nó giúp con nhưng đừng kể lể. Còn con, đã biết tính mẹ, má nói gì coi như không nghe”. Xót con thương cháu, việc gì má tôi cũng giành làm, nhưng rồi sau đó than   mệt. Trong tâm trạng tuyệt vọng, mỗi khi má tôi kể lể, tôi không kềm được, lại nói hỗn với mẹ; vì thế, mẹ con cắng   đắng nhau luôn. Một buổi sáng Chủ nhật, hai mẹ con cãi nhau kịch liệt; khoảng 8g, bà bỏ nhà ra đi. Đứa con lớn bênh bà ngoại, vội chạy theo. Chờ tới hơn 10g không thấy hai bà cháu về, tôi đâm hoảng. Bà lại không thèm sử dụng điện thoại di động dù tôi đã sắm cho bà một cái, tôi không liên lạc được. Gần 11g, có tiếng điện thoại reo. Nghe tiếng mẹ, tôi định lu loa nhưng bà đã nói ngay, “Hai bà cháu đang ở chùa. Má gặp lại người bạn thời sư phạm, nay đang là một Ni sư trụ trì, Ni sư giữ hai bà cháu lại dùng cơm chay. Lát nữa má dẫn thằng Bầu về”.

Tuần sau, hai mẹ con tôi dẫn hai đứa bé lên chùa. Thằng nhỏ được bà chăm sóc, còn thằng lớn vội a vào với  nhóm đoàn sinh Gia đình Phật tử đang sinh hoạt. Tôi trò chuyện với mấy chị huynh trưởng. Chỉ một tháng sau, thằng Bầu trở thành oanh vũ, còn tôi tham gia vào Ban bảo trợ Gia đình Phật tử. Mẹ con bà cháu chúng tôi đều quy-y với Ni sư. Từ đó, mẹ tôi vẫn hay lam hay làm nhưng thôi kể lể. Tôi cũng cảm thấy thanh thản trong việc  nuôi dạy con, quên đi nỗi buồn góa bụa. Thằng Bầu đi sinh hoạt Gia đình Phật tử về cũng ngoan hơn, ý thức là   con mồ côi, bớt vòi vĩnh. Thằng Cua thường được bà dẫn lên chùa mỗi Chủ nhật, có lần được một Ni cô cho chui đầu vào trong lồng của chiếc đại hồng chung rồi thỉnh chuông, tiếng chuông rền vang như thế mà thằng bé không giật mình sợ hãi chi cả, từ đó cũng không quấy khóc như trước. Cả năm nay, gia đình tôi rất an vui. Tôi chân thành cảm ơn nhân duyên khiến má tôi gặp lại bạn cũ nay là Ni sư, đã giảng giải cho mẹ con tôi giáo lý nhà Phật và giúp gia đình tôi đưọc hưởng pháp nhũ của đấng Từ phụ.
Nguyễn Thị Mai Phương, Gò Vấp, TP.HCM

Chiều thứ Ba tuần trước, bà xã tôi gọi điện thoại dặn tôi đón con ở nhà trẻ vì cô ấy đi chùa với các bạn sẽ về trễ. Nhận lời xong mới nhớ rằng chiếc xe gắn máy của tôi bị trục trặc đã định mang sửa nhưng mải công việc nên quên. Tôi vội xin phép trưởng phòng cho về sớm một chút, hy vọng đến được nhà trẻ trước khi chiếc xe trở chứng. Còn cách nhà trẻ chừng hơn một cây số, chiếc xe tắt máy hẳn. Cũng may, tôi chỉ phải dẫn xe đi bộ chừng hai chục thước là đã thấy một tiệm sửa xe, người thợ đang làm máy một chiếc xe bỏ sửa sẵn. Ông ta quay qua tiếp tôi, thử tới thử lui một hồi rồi bảo nếu có sửa ngay để đi  cho an toàn thì cũng phải mất hai tiếng đồng hồ mới xong, mà không nên điều chỉnh cho máy nổ tạm ngay đó, vì rồi xe cũng sẽ chết máy lại. Tôi phân trần rằng tôi phải đi đón con ở nhà trẻ, không liên lạc được với ai nhờ đón giùm. Khi biết nhà   trẻ chỉ cách đó hơn một cây số, ông thợ cười cười nói, “Trời đất, ông chịu khó đi bộ lại đón cháu, mang nó lại đây ngồi chờ tui một lát, có sao đâu?”. Tôi mới ngớ người ra thấy rằng giải pháp của ông thợ thật đơn giản; vậy mà suốt một buổi chiều tôi cứ lo không kịp đón con vì xe hư. Hóa ra tôi đã bị lệ thuộc quá nhiều vào phương tiện, đến nỗi không có phương tiện thì không an tâm. Hôm ấy, tôi đi bộ tới nhà trẻ đón con, mang nó tới chờ người thợ sửa xong chiếc xe rồi mới chở con về nhà. Cũng từ hôm ấy, tôi tự nhủ phải tập để bớt lệ thuộc vào phương tiện.

Nghĩ lại, tôi thấy mình phải có lòng biết ơn đối với lời khuyên đơn giản và thực tiễn của người thợ sửa xe.
Châu Tiến Toàn, quận Hải Châu, TP. Đà Nẵng.

(Visited 161 times, 1 visits today)

Tags:

Category: Cuộc Sống

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Lời cảm ơn cuộc sống

| 03/06/2013 | 1 Comment

Tạp Chí Văn Hoá Phật Giáo số 152 -Phật Đản |

Loi cam on cuoc songTừ khi gia đình tôi dọn về ở ấp Mỹ Huề, xã Tân Xuân, huyện Hóc Môn thì hầu như mẹ tôi mất thói quen đi chợ. Thức ăn chính tôi đã mua ở siêu thị cho cả tuần, hàng ngày mẹ tôi chỉ mua rau do những người bán dạo chạy xe qua trước cửa nhà. Tuần vừa rồi, mẹ tôi khen mãi một chị bán rau mà tôi chẳng biết chị ấy là ai, vì số người bán rau dạo đi qua xóm tôi không phải là ít. Mẹ tôi kể rằng sáng hôm thứ ba, cụ gọi mua rau. Sau khi trả giá thì số tiền phải trả là ba chục ngàn đồng. Cụ trả bằng ba tờ giấy bạc mười ngàn, nhưng vì mắt kém và lại để tiền không ngăn nắp, thực ra cụ đã đưa cho người ta hai tờ mười ngàn và một tờ hai trăm ngàn. Đến chiều thì cụ đã phát giác là mình  có đánh mất  một tờ hai trăm ngàn, không biết mất vì đâu, và cụ giấu không dám nói với con. Cách hai ngày sau, đến thứ sáu, chị bán rau hôm trước quay lại, trả cho cụ một trăm chín chục ngàn. Chị ấy cho biết, khi kiểm tiền bán hàng cuối ngày, không hiểu vì sao mà hôm ấy lãi nhiều thế. Xem kỹ lại thì thấy trong số tiền thu được có một bó ba tờ giấy bạc gồm hai tờ mười ngàn và một tờ hai trăm ngàn; chị nhớ lại rằng có một bà cụ kỳ kèo bớt hai ngàn để chỉ phải trả ba chục ngàn cho chẵn, và bà cụ ấy đưa cho chị ba tờ giấy bạc cuộn tròn. Nhờ vậy mà chị ấy xác định được người đã trả nhầm tiền. Hôm nay đến lượt quay lại xóm này, chị ấy tìm cách trả lại tiền thu nhầm. Mẹ tôi kể, “Lúc bà ấy hỏi có phải hôm nọ mua  rau cụ trả nhầm tiền không, mẹ mừng quá. Mẹ nói với bà ấy, tôi không  biết chắc, nhưng  tôi có mất  một tờ hai trăm ngàn.  Thế là bà ấy trả lại tiền cho mẹ”. Tôi hỏi mẹ, “Thế mẹ có cảm ơn người ta không?”.  Bà cụ trả lời, “Mẹ cũng định nói câu cảm ơn nhưng mừng quá nên quên mất”. Tôi hỏi xem cụ có nhớ người ấy là ai không thì cụ trả lời không nhớ được. Xin nhờ VHPG gửi đến chị bán rau dạo trung thực nọ một lời cảm ơn muộn của mẹ tôi và cả của tôi. Cũng nguyện cầu Tam bảo tạo một cái duyên  nào đó để lời cảm ơn này được chị ấy biết đến.

Trần Thị Trung Thu, huyện Hóc Môn, TP.HCM

Mẹ của một chú em “giang hồ” rất thân qua đời ở tuổi 90, tang lễ tổ chức tại nhà ở hẻm 361 Bến Bình Đông, quận 8, TP.HCM.  Con hẻm dài ngoằng,  còn bị coi là nơi “phức tạp” vì trên mặt hông một căn nhà đầu hẻm còn ghi rõ hàng chữ, “địa bàn đang trấn áp tệ nạn ma túy”, nghe hơi rùng rợn. Nhà chú ấy hẹp tí, quàn  cái quan  tài là không  còn chỗ cho khách đến viếng ngồi trò chuyện.  Mặt hẻm chỗ ấy cũng chưa tới ba thước; đặt cái bàn tròn ra đường là coi như con hẻm khỏi sử dụng. Vậy mà chú ấy đặt được tới sáu cái bàn tròn dài dài trước cửa nhà, che kín cả lối ra vào của mấy nhà bên cạnh, nhưng không những chẳng ai phàn nàn, mấy người hàng xóm còn tận tình giúp mời chào khách đến viếng tang nữa chứ! Tất nhiên  chẳng còn ai ra vào con hẻm,  cho nên hai đầu hẻm có hai tấm bảng xin bà con cảm phiền dùng lối đi khác vì trong hẻm có đám.  Vì quá thân với chú em, tôi có mặt tại khu vực đó suốt ba đêm và một buổi sáng động quan.

Ngồi đó mới thấy tình nghĩa hàng xóm láng giềng. Con hẻm  có chừng 40 nóc gia thì nhà nào cũng có người đến viếng tang; buổi sáng đi đưa đám, nhà nào cũng có ít nhất một người đại diện đến tiễn đưa bà cụ, không đi đến tận nơi thì cũng đưa một quãng đường. Cùng  ngồi trên bàn uống nước nói chuyện, tôi hỏi thăm một người xưng là hàng xóm, ông ấy nói, “Đời người ai chả có một lần.  Ở khu này, nhà nào có đám là cả xóm xúm lại giúp đỡ và sẵn sàng chia sẻ mọi thứ, chẳng ai phiền  hà gì khi phải chịu đựng một vài điều hạn chế về sinh hoạt trong vài ngày”. Thì ra, tình làng nghĩa xóm vẫn còn đó, ngay tại một khu dân cư nghèo nàn, có vẻ “phức tạp”. Xin cảm ơn những tấm lòng thơm thảo, biết tận tình  chia sẻ trước sự đau buồn của người khác.

Phan Đình Minh, quận 12, TP.HCM

(Visited 161 times, 1 visits today)

Tags:

Category: Cuộc Sống

Comments (1)

Trackback URL | Comments RSS Feed

  1. Hoàng Hiệp says:

    Xin cảm ơn những tấm lòng thơm thảo, biết tận tình chia sẻ trước sự đau buồn của người khác. Lời cảm ơn cuộc sống rất là đời thường nhưng là bài học đầy sự yêu thường và chia sẽ. Đọc xong vui hơn là đọc 1 chuyện vu án trên báo Công an

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Lời cảm ơn cuộc sống

| 12/04/2013 | 0 Comments

Tạp Chí Văn Hoá Phật Giáo số 146Lời cảm ơn cuộc sống

Cuối năm, tôi về Sài Gòn nghỉ lại mấy ngày tại nhà của vợ chồng con trai tôi ở Gò Vấp để giải quyết một số việc liên quan đến chuyện làm ăn. Hai vợ chồng cháu sắp xếp đưa đón nhau đi làm, dành cho tôi một chiếc xe gắn máy để tiện di chuyển. Chiều thứ tư 21-12-2011, từ một siêu thị trên đường Tô Hiến Thành quận 10 tôi chạy vào đường Sư Vạn Hạnh nối dài thì trời bắt đầu mưa lất phất và có gió mạnh. Cảm thấy ớn lạnh,  tôi dáo dác ngó thấy một khoảng  lề đường trống có mái che nên cho xe tấp vào lề, chạy lên vỉa hè trú mưa. Ngay lập tức, một anh thanh niên không biết từ đâu xuất hiện sừng sộ bảo tôi không được đậu xe ở đó. Tôi giải thích và xin trú mưa, anh ta đồng ý nhưng cũng nhấm nhẳn bắt tôi dựng xe sát tường tòa nhà nằm sâu bên trong. Khoảng 15 phút sau, gió ngớt, mưa tạnh, tôi dẫn xe đi. Không may, lúc đẩy xe xuống đường, tự nhiên chân phải tôi khuỵu xuống, chiếc xe nghiêng đi, tôi trượt chân ngã và chiếc xe đè lên người. Trong lúc tôi đang mắc kẹt như vậy thì có người nâng  chiếc xe lên, dắt xuống mặt đường dựng sát lề, rồi quay  lại đỡ tôi đứng dậy, lấy  cho tôi một chiếc ghế nhựa đặt sát tường nhà bảo tôi ngồi một lát xem có bị thương tích gì không.  Nhìn lại thì thấy đó là người thanh  niên đã sừng sộ với tôi lúc đầu. Vẫn còn bực vì thái độ của anh ta, tôi đã định không muốn hàm ơn, nhưng cảm thấy còn choáng váng, tôi đành ngồi vào chiếc ghế anh ta mang lại. Sau đó anh ta lại biến đi đâu không rõ. Ngồi một lát, tôi bình tĩnh trở lại, nghĩ mình cũng vô lý. Có lẽ anh thanh  niên là người có trách nhiệm  quản lý khoảng  vỉa hè đó nên mới có hành vi uy quyền đối với tôi. Nhưng anh ta cũng là người có lương tâm, thấy tôi ngã, đã đến đỡ tôi dậy và có ý săn sóc! Đưa  mắt kiếm xem anh ta ở đâu để ngỏ một lời xin lỗi và cảm ơn thì chẳng thấy tăm hơi! Tôi đành ra lấy xe rồi tiếp tục đi công việc của mình. Bữa nay, kiểm điểm lại chuyến đi của mình, tôi viết lại chuyện này để gửi đến người thanh niên hôm ấy lời xin lỗi và cảm ơn muộn.

Phạm Viết Ngàn, thị xã Châu Thành, tỉnh Tiền Giang

 

Cách nay khoảng sáu năm, tôi còn ở Hóc Môn, hàng ngày phải đi xe gắn máy hơn 15 cây số đến làm việc cho một cơ sở sản xuất nhỏ ở đường Bạch Đằng quận Bình Thạnh, nơi tập trung khá nhiều cơ sở đại  lý cung cấp vật liệu xây dựng. Bấy giờ, cái cửa nhựa phòng tắm nhà tôi bị thủng, phải thay thế. Dọ giá các tiệm bán vật liệu quanh nhà, tôi thấy nơi nào cũng bán với giá đắt hơn khu Bình Thạnh chừng 50.000 đồng, gần bằng lương một ngày của tôi; do đó, tôi dự định mua ở Bình Thạnh đem về, vì sẽ tiết kiệm được một khoản tiền. Hôm ấy tôi vào một cửa hàng vắng khách; tiếp tôi là một cô gái, có lẽ còn trong tuổi đi học phổ thông hay bước đầu vào đại học. Sau khi giúp tôi chọn hàng rồi giao hàng và nhận  tiền,  cô gái hỏi bâng quơ, “Mà chú đem về tới đâu?” Nghe nói tôi đưa hàng về Hóc Môn, cô gái bảo,  “Vậy để cháu gọi người chở về tới nhà cho chú. Chú trả cho người chở hàng 60.000 đồng”. Tôi cười trả lời là tôi sẽ tự chở về để tiết kiệm tiền chuyên chở, chứ dưới tôi người ta bán đắt hơn trên

đây chừng 50.000 đồng. Lúc ấy cô gái kêu trời, nói rằng món hàng này tuy nhẹ nhưng quá cồng kềnh, chở đi hàng chục cây số là việc nguy  hiểm,  có thể bị phạt hoặc gặp tai nạn, mà như vậy là không biết tôn trọng sự an toàn của mình và của người khác. Cô nói thêm, “Theo cháu, chú nên mua hàng gần nhà, đắt hơn một chút nhưng không mất công chuyên  chở và an toàn. Chú đừng coi quá rẻ sự an toàn của mình và người đi đường. Cháu sẵn sàng trả lại tiền cho chú”. Ngẫm nghĩ một lát, tôi khiêng tấm cánh cửa vào chỗ cũ trong cửa hàng, nhận  lại tiền rồi ra về. Nhưng cũng từ đó, mỗi khi suy nghĩ về công việc và hành động, tôi luôn xem xét vấn đề an toàn cho mình  và cho người trước, rồi mới nghĩ đến vấn đề lợi nhuận.  Tháng qua, tôi mới nhận được hợp đồng cung cấp hàng sơn nhũ cho một khách hàng người Singapore cũng nhờ cách trình  bày công việc của tôi có lưu tâm đến vấn đề an toàn. Xét ra, từ khi có nhận  thức mới ấy, công việc của tôi gặp nhiều thuận lợi. Viết ra điều này, tôi muốn cảm ơn cô gái trẻ bán hàng vật liệu xây dựng năm nào, tuy ít tuổi mà có nhận thức đúng đắn, đã cảnh giác tôi kịp lúc và cung cấp cho tôi một cái nhìn  sáng suốt.

Lâm Thanh Hiệp, quận 12, TP.HCM

(Visited 158 times, 1 visits today)

Tags:

Category: Cuộc Sống

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Lời cảm ơn cuộc sống

| 01/11/2012 | 0 Comments

Tạp Chí Văn Hóa Phật Giáo số 136 –

Loi cam on cuoc song

Sau khi mẹ tôi mất ở nhà quê, tôi đã bàn và được ông xã đồng ý mời bố tôi lên thị xã sống với gia đình tôi để chúng tôi có dịp phụng dưỡng, vì dưới quê chẳng còn ai; anh chị em chúng tôi đều đã về thành phố hay ra tỉnh làm ăn sinh sống. Bố tôi ngoài tám mươi tuổi mà vẫn còn minh mẫn, đã chấp nhận lời mời của vợ chồng tôi vì biết các con tôi đã lớn, chúng đã ra ở riêng cả, nhà chỉ còn hai vợ chồng, thỉnh thoảng chỉ những ngày nghỉ chúng mới mang con về thăm ông bà. Từ khi ra phố, mỗi buổi sáng ông cụ đều đi bộ một vòng quanh xóm để giãn gân giãn cốt. Đầu tháng Tám, một hôm chúng tôi bận việc phải rời khỏi nhà từ sớm, ngay khi bố tôi đi tập thể dục. Biết rằng nếu bố về trước khi chúng tôi có mặt ở nhà thì ông cụ phải ngồi chờ đầu ngõ, chúng tôi không dám la cà mà vội về nhà ngay khi xong việc. Gần 7 giờ, trời chưa sáng hẳn, về đến đầu ngõ, đã thấy cụ ngồi nhờở quán cà phê gần nhà, trên trán có vết xước. Thì ra trong lúc đi bộ tập thể dục, cụ vấp phải một hòn đá và ngã sấp mặt. Cụ kể lại là có một người đàn ông bán vé số dạo thấy thế vội vàng đến nâng cụ dậy, rồi lại đưa cụ về đến tận đầu ngõ. Khi thấy người chủ quán cà phê, đã quen mặt cụ, sốt sắng ra dìu cụ vào ngồi nhờ trong quán và lấy nước nóng rửa mặt cho cụ, người bán vé số ấy mới bỏ đi. Cũng may, chỉ một hai ngày sau là bố tôi hết đau, vết xước trên trán cũng lành lặn không làm độc. Về phần gia đình thì sau vụ này, ông xã tôi tình nguyện mỗi sáng cùng đi bộ với cụ để đề phòng bất trắc. Nhưng chúng tôi thật sự băn khoăn vì không biết người đàn ông bán vé số dạo này đã có từ tâm giúp đỡ bố tôi khi cụ bị ngã. Tôi viết lại chuyện này để gửi đến vị ân nhân không biết mặt nọ lời cảm ơn của gia đình tôi. Cũng xin cảm ơn cuộc đời, luôn luôn có những người sẵn lòng giúp đỡ người khác mà không quan tâm đến chuyện được báo đáp.

 Trương Thị Tuyết Mai, thị xã Dĩ An, tỉnh Bình Dương

(Visited 160 times, 1 visits today)

Tags: ,

Category: Cuộc Sống

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Lời cảm ơn cuộc sống

| 06/10/2012 | 0 Comments

Tạp Chí  Văn Hóa Phật Giáo 135loi cam on

             LỜI CẢM ƠN CUỘC SỐNG     

Vừa qua, rảnh mấy ngày tôi nhận lời đưa hai cháu học sinh nghèo cùng xóm vào Saigon dự thi đại học. Đã biết về chươngtrình tiếp sức do báo Giác Ngộ tổ chức, tôi tính đến thẳng nơi đó. Tuy vậy đây là lần đầu tiên tìm sự giúp đỡ cho người khác. Trong lúc ngồi xe đi Sai gon, tôi vẫn lo lo và sắp xếp trong đầu một kế hoạch khác nếu… chẳng may.

Nhưng ngay khi đến được đường Nguyễn Đình Chiểu, chúng tôi đã thấy nhiều bóng dáng màu áo xanh lá mạ nhao nhao lên: “Có các bạn đến, có các bạn đến!” Một cháu gái băng qua đường đón, niềm nở hỏi han và dẫn chúng tôi đến“Văn phòng tiếp nhận” đặt trên vỉa hè. Lúc đó đã năm giờ chiều, trời đang mưa rả rích, một cháu lấy ghế mời tôi ngồi trong lúc người ngồi ở bàn tiếp nhận sốt sắng tìm hiểu nhu cầu của hai cháu học sinh. Tôi thấy trên bàn một tấm bản đồ SAIGON lớn và một danh sách dài dài các chùa trong thành phố. Mười phút sau ba bạn trẻ được phân công chở ba bác cháu tôi đến một chùa để ở trọ. Một cháu được gửi trọ quận 1, cháu kia quận 11, ba bạn trẻ chở tôi cũng là người không rành đường, chạy xe đi theo hai bạn kia. Tôi đề nghị cùng đến chùa ở quận 1 trước rồi sau hãy đến chùa ở quận 11, cả ba bạn đều vui vẻ nhận lời. Dọc đường tôi được biết đội xe của các bạn là những người hoàn toàn tự nguyện, chính các bạn lo liệu hết mọi chuyện để hoàn thành nhiệm vụ mà ban tổ chức giao. Khi đưa chúng tôi đến ngôi chùa quận 11, trời đã tối. Tôi hỏi bạn trẻ chạy xe:“Chắc các cháu vể nghỉ là vừa, trời đã tối rồi mà?” Bạn trả lời tôi: “Không đâu chúng cháu còn quay lại ‘văn phòng’ để ‘báo cáo’. Ban đêm chúng cháu phải phân công trực để đón tiếp các bạn thí sinh về trọ”.

Các bạn trẻ đã để lại trong tôi niềm cảm xúc lớn. Trong tôi dậy lên niềm hy vọng ngày mai tươi sáng sẽ đến với các bạn trẻ dám tự nguyện dấn thân, sẻ chia nỗi khó khăn vất vả của người khác với sự trong sáng, ấm áp tình người.

Cảm ơn các bạn trẻ với màu áo xanh lá mạ, mà tôi đã gặp mà chưa kịp biết tên.

                                        Ngô Tấn Thành (Phan Thiết , Bình Thuận)

 Cách đây nửa tháng, tôi tới bàn đánh máy vi tính đầu chợ nhờ thảo giùm một tờ đơn khiếu nại chuyện căn nhà Bà chị ruột của tôi trổ cửa bên hông nhà, khiến mặt trước nhà tôi bị thụt vào sâu, trong khi phần đất trước mặt còn dài tới cả 5 thước. Thực ra nhà bả đã trổ cửa như vậy trước khi nhà tôi xây, và đều sử dụng đất của ông bà nội để lại. Tuy nhiên, để củng cố lập luận của mình, tôi nói rằng nhà bả mới trổ cửa hông gần đây, Nghe tôi trình bày, người soạn đơn nói với tôi: “Hôm qua cũng có người nhờ đánh máy một tờ đơn soạn sẵn. Nội dung tôi còn nhớ là tường trình việc nhà ông vẫn dùng cửa ra vào bên hông nhà ví mặt trước nhà ông có một cây me do ông bà trồng từ hồi xưa mà ổng không muốn đốn, Nay em vợ ổng tính nới nhà, đòi ổng lắp cửa bên hông, bức bách ổng không có chổ ra vào. Mà chuyện này đã từng được xử lý cách đây gần chục năm. Không hiểu vì sao nay em vợ ổng lại bới ra. Có phải chuyện đó dính líu tới chuyện này không?”. Nghe nói vậy, tôi muốn đổ mồ hôi hột. Thì ra, ông anh rể của tôi biết được toan tính của tôi và đã có kế hoạch chặn lại. Trong lúc tôi chưa kịp trả lời, người thảo đơn nói tiếp:“ Tôi chỉ là người viết mướn, ông thuê thì tôi làm. Nhưng tôi thấy vụ này kỳ kỳ sao đó. Chị em với nhau, có gì thì ông với bà chị ông bàn bạc, hổ trợ nhau cho sao giải quyết được trong tình chị em. Thưa kiện đâu có lợi gì cho mình, chỉ béo mấy người phân xử”. Nghe xong, tự nhiên tôi nhớ lại hồi chị em còn nhỏ. Chị ấy hơn tôi chục tuổi; nhà nghèo, chưa tới mười tuổi, chị đã phải phụ má buôn bán lo cho mấy đứa em, trong đó có tôi. Tôi cũng biết nhà chị phải dùng cửa hông vì phía trước không có trổ cửa. Chỉ vì lợi của tôi mà tôi không nghĩ tới chị mình. Tôi ứa nước mắt và thôi không thảo đơn nữa. Một tuần lễ sau đó, nhân một đám giỗ, chị em tôi bàn bạc với nhau rồi đồng ý về cách sử dụng khu đất trống trước mặt nhà để tôi có thể nới ra trước mà không cản trở sinh hoạt của gia đình chị mình. Tôi viết lại chuyện này, cảm ơn người đánh máy vi tính thuê, tình cờ biết được việc tranh chấp của chị em tôi, có lời khuyên đúng lúc, giúp tôi bình tâm nghĩ lại, nhờ đó mà chị em tôi giữ được tình máu mủ .

                           Trần Công Kỳ (huyện Định Quán, tỉnh Đồng Nai)

(Visited 161 times, 1 visits today)

Tags:

Category: Cuộc Sống

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Lời cảm ơn cuộc sống

| 17/07/2012 | 1 Comment

Tạp Chí Văn Hoá Phật Giáo 133

Lời cảm ơn cuộc sống
Một tuần lễ trước ngày thi đại học, vào buổi chiều, sau khi đi học về, đứa em gái của em liến thắng kể rằng nó được người giúp. Nó bảo hôm ấy nó cột một chồng tập vở trên yên sau chiếc xe Honda cũ kỹ chạy tới nhà bạn để học nhóm. Trên đường Ngô Đức Kế, Bình Thạnh nó đi qua một chỗ gặp ổ gà, chiếc xe của nó nẩy lên, sợi dây ràng xe tuột ra khiến cả chồng tập vở rớt hết xuống đường. Gần đó có mấy người thanh niên đang ngồi uống cà phê trong một cái quán ven đường. Có một anh thanh niên thấy vậy, chạy ra giúp nó nhặt nhạnh những quyển tập bị rơi, sau đó còn cẩn thận kiếm dây cột lại thành một chồng trước khi ràng lại trên yên xe sau đó. Trong lúc làm việc, anh thanh niên nọ nhắc nhở đứa em của em rằng sao chở tập vở mà lại bất cẩn, không cột tập lại thành chồng, nếu có rơi thì cũng không tung tóe. Biết tính đứa em, em hỏi nó, thế em có cảm ơn người ta không. Đứa em của em trả lời rằng ổng la em làm em hơi bị quê, thành ra khi xong là em phóng xe đi luôn, không nghĩ gì tới chuyện cảm ơn ổng.

Em viết lại chuyện này, một mặt là để nhờ báo VHPG cảm ơn người thanh niên đó giúp em, mặt khác để nhắc nhở nhỏ em của em, sao cho lúc nào cũng sẵn sàng lời cảm ơn mỗi khi có người giúp mình bất kỳ việc gì dù lớn dù nhỏ.

Châu Thị Ngọc Hiệp, cư xá Thanh Đa, Bình Thạnh

 

Nửa tháng trước, ông xã tui nhận được i-meo của con trai khoe vợ chồng nó mới mua được căn nhà cấp bốn ở xã Vĩnh Lộc huyện Bình Chánh và mời ba má lên coi nhà. Thứ Bảy vừa rồi, sáng sớm, hai vợ chồng tui đi xe gắn máy từ Mỹ Tho lên Sài Gòn. Trong i-meo con trai tui hướng dẫn rất kỹ, Ba má tới đường Lê Trọng Tấn lối vô nhà dì Tư nhưng cứ đi thẳng hết đường rồi chạy tiếp qua đường Nguyễn Thị Tú; dọc đường kiếm lối quẹo tay phải vô đường Quách Điêu, hỏi thăm đường liên ấp 2-6 phía tay trái. Đi chừng 5 cây số, ba má gặp công ty… thì đó là đầu hẻm lớn vô nhà con. Đứng đó, ba má kêu điện thoại, vợ con ra đón. Trước khi về sống tại quê nhà ở Tiền Giang, ông xã tôi làm việc trong vùng Bình Chánh nên ổng rành đường. Tới chỗ con trai dặn mới bảy giờ sáng. Ổng dừng xe, lấy điện thoại di động ra gọi cho con dâu thì mới tá hỏa vì điện thoại hết pin. Ổng cằn nhằn tôi, tối qua nhắc bà sạc pin cho máy điện thoại của tôi mà bà không lo”. Tôi nói, thì ghé vào chỗ điện thoại công cộng nào đó gọi con cũng được chớ sao?”. Ổng gắt, “Làm sao tui nhớ số của nó?”. Tôi trả lời, “Tui có ghi trong sổ tay”. Vừa nói tôi vừa lấy sổ tay ra. Chỗ vợ chồng tôi đứng là trước một cái quầy bán bánh ít bánh tét của một cô gái còn trẻ. Nãy giờ nghe vợ chồng tôi cằn nhằn nhau chắc cô ấy hiểu chuyện, nên nói với ra, “Vùng này mới mở, gần đây không có điểm điện thoại công cộng nào đâu. Chạy ra đầu đường có tới năm cây số chứ không ít. Nếu biết số, chú thím xài điện thoại của con nè. Một cuộc gọi không đáng bao nhiêu”. Cô ấy lấy chiếc điện thoại di động ra đưa cho tôi. Vợ chồng tôi nhìn nhau. Ngay lúc đó, ông xã tôi mừng rỡ reo lên, “Hình như vợ thằng Sơn kìa!”. Tôi quay lại ,quả thật con dâu tôi chở đứa cháu nội đang tới gần. Nó cho hay sáng sớm đã ra chợ ở đầu ngã ba mua thức ăn, đoán chừng giờ vợ chồng tôi tới nên vội quay về. Thế là vợ chồng tôi theo con dâu vào nhà nó. Trên đường vào nhà con dâu, tôi giật mình nhớ ra, mình chưa nói một lời nào với cô gái có ý định cho mình mượn điện thoại di động. Mặc dù tôi chưa mượn, nhưng lòng tốt của cô ấy là quá rõ. Vậy mà vợ chồng tôi đi một lèo không nói gì với cô ấy, thật bất lịch sự! Viết lại chuyện này, tôi vừa sám hối thái độ mất lịch sự của vợ chồng tôi, vừa mong được gửi tới cô gái ấy lời cảm ơn về tấm lòng của cô.

Phạm Thị Ngọc Trang, Mỹ Tho, tỉnh Tiền Giang

(Visited 159 times, 1 visits today)

Tags:

Category: Cuộc Sống

Comments (1)

Trackback URL | Comments RSS Feed

  1. Tuong Van Hachi says:

    cam on, tuy chi co 2 tu thoi nhung doi khi ta lai quen mat. rat can nhung bai hoc cho ta biet rang loi cam on rat quan trong

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Lời cảm ơn cuộc sống

| 10/06/2012 | 0 Comments

Tạp Chí Văn Hoá Phật Giáo 130

Chồng mất lúc con lớn của tôi mới 8 tuổi, con nhỏ 2 tuổi; tôi hụt hầng và suy sụp. Lúc chồng còn sống, quen được chìêu  chuộng, nay phải tự thân nuôi dạy 2 con, tôi cảm thấy quá nặng nề. Ba má tôi từ Tiền Giang lên dự đám tang con rể  cám cảnh, bàn với nhau để má tôi ở lại giúp tôi; bà là giáo viên cấp hai trường huyện mới nghỉ hưu. Biết rõ tính vợ tính con , ba tôi dặn trước: “ Má nó giúp con nhưng đừng kể lể. Còn con, đã biết tính mẹ, má nói gì coi như không nghe”. Xót con thương cháu, việc gì má tôi cũng giành làm, nhưng rồi sau đó than mệt. Trong tâm trạng tuyệt vọng, mỗi khi má tôi kể lể, tôi không kềm được lại nó hỗn với mẹ; vì thế, mẹ con cắn đắng nhau luôn. Một buổi sáng Chủ nhật, hai mẹ con cãi nhau kịch liệt; khoảng 8 giờ, bà bỏ nhà  ra đi, đứa con lớn bênh bà ngoại vội chạy theo. Chờ hơn 10 giờ, không thấy hai bà cháu về, tôi đâm hoảng. Bà lại không thèm sử dụng điện thoại di động dù tôi đã sắm cho bà một cái, tôi không liên lạc được. Gần 11 giờ có tiếng điện thoại reo. Nghe tiếng mẹ, tôi định lu loa nhưng bà đã nói ngay: “ Hai bà cháu đang ở chùa. Má gặp lại người bạn thời sư phạm, nay đang là một Ni sư trụ trì. Ni sư giữ hai bà cháu ở lại dùng cơm chay. Lát nữa mẹ dẫn thằng Bầu về ”.

Tuần sau, hai mẹ con tôi dẫn hai đứa bé lên chùa. Thằng nhỏ được bà chăm sóc, còn thằng lớn vội a vào với nhóm đoàn sinh Gia đình Phật tử đang sinh hoạt. Tôi trò chuyện với mấy chị huynh trưởng. Chỉ một tháng sau, thằng Bầu trở thành oanh vũ, còn tôi tham gia vào ban bảo trợ Gia đình Phật tử. Mẹ con bà cháu chúng tôi đều quy y với Ni sư. Từ đó mẹ tôi hay lam hay làm nhưng không kể lể. Tôi cũng cảm thấy thanh thản trong việc nuôi dạy con, quên đi nỗi buồn góa bụa. Thằng Bầu đi sinh hoạt Gia đình Phật tử về cũng ngoan hơn, ý thức là con mồ côi, ít vòi vĩnh. Thằng Cua thường được bà dẫn lên chùa mỗi Chủ nhật, có lần được một Ni cô cho chui đầu vào trong lòng chiếc đại hồng chung rồi thỉnh chuông, tiếng chuông rền vang như thế mà thằng bé không giật mình sợ hãi chi cà, từ đó cũng không quấy khóc như trước. Cả năm nay, gia đình tôi rất an vui, tôi chân thành cảm ơn nhân duyên khiến má tôi gặp lại bạn cũ nay là Ni sư, đã giảng giải cho mẹ con tôi giáo lý nhà Phật và giúp gia đình tôi được hưởng pháp nhù của đấng Từ -phụ

Nguyễn Thị Mai Phương , Gò Vấp , TP HCM

 

Chiều thứ ba tuần trước, bà xã tôi gọi điện thoại dặn  tôi đón con ở nhà trẻ vì cô ấy đi chùa với các bạn sẽ về trễ. Nhận lời xong mới nhớ rằng, chiếc xe gắn máy của tôi bị trục trặc đã định mang sửa nhưng mãi cong việc nên quên. Tôi vội xin phép trưởng phòng cho về sớm một chút, hy vọng tới được nhà trẻ trước khi chiếc xe trở chứng. Còn cách nhà trẻ chừng hơn một cây số chiếc xe máy tắt hẳn, cũng may tôi chỉ phải dẫn bộ chừng hai chục thước là có tiệm sửa xe , người thợ đang làm máy một chiếc xe bỏ sửa sẵn. Ông ta quay qua tiếp tôi, thử tới thử lui một hồi rồi bảo nếu có sữa ngay để đi cho an toàn thì cũng mất hai tiếng đồng hồ mới xong, mà không nên điều chỉnh cho máy nổ tạm ngay sau đó, vì rồi xe cũng chết máy lại. Tôi phân trần rằng tôi phải đi đón con ở nhà trẻ, không liên lạc được với ai nhờ đón giùm. Khi biết nhà trẻ cách đó hơn một cây số, ông thợ cười cười nói “trời đất , ông chịu khó đi bộ lại đón cháu, mang nó lại đây ngồi chờ tui một lát, có sao đâu”. Tôi mới ngớ người ra vì giải pháp của ông thật đơn giản; vậy mà suốt một buổi chiều tôi cứ lo không kịp đón con vì xe hư. Hóa ra tôi đã bị lệ thuộc quá nhiều vào phương tiện, đến nỗi không có phương tiện thì không an tâm. Hôm ấy tôi đi bộ tới nhà trẻ đón con, mang nó tới chờ người thợ sửa xong chiếc xe rồi mới chở con về nhà. Cũng từ hôm ấy tôi tự nhủ phải tập để bớt lệ thuôc vào phương tiện. Nghĩ lại, tôi thấy mình phải biết ơn đối với lời khuyên đơn giản và thực tiển của người thợ sửa xe

   Châu Tiến Toàn   , quận Hải Châu , TP . Đà Nẳng

 

(Visited 154 times, 1 visits today)

Tags:

Category: Cuộc Sống

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Lời cảm ơn cuộc sống

| 01/06/2012 | 0 Comments

Lời cảm ơn cuộc sống | Tạp Chí Văn Hoá Phật Giáo 105

Loi cam on cuoc song

Làm việc nhà lặt vặt, tùn mủn, tôi “ngộ” ra rằng quà tặng cuộc sống đôi khi nằm trong điều nhỏ nhặt .

Đi chợ, ghé mua cân quýt rồi vào hàng cá bỗng nghe tiếng chân, tiếng gọi đuổi theo. Quay lại, thấy cô hàng quýt tất tả giữa lối đi hẹp, tay giơ trái quýt “Còn sót một quả”. Tôi nhận quả quýt từ tay  cô như nhận món quà bất ngờ từ ngôi chợ đi lần đấu nghe đâu sắp giải tỏa. Cô vội vàng quay lại, không kịp cho tôi nụ cười nhưng lòng tôi cười. Ngôi chợ nghèo bùn lầy nước đọng bỗng thơm như quả quýt trên tay.

Quét nhà, phát hiện lắm kẻ ngụ cư bất hợp pháp. Nhện giăng tơ trong góc tối. Tổ tò vò nơi xó cửa. Dơi trú đêm dưới mái hiên. Đàn kiến trong bếp… Tôi cầm bình xịt muổi đến bên đàn kiến. Khoảnh khắc ấy tôi nghe tiếng sóng vỗ giữa đôi bờ Sống – Chết. Tiếng róc rách của Vô Thường . Tiếng đập của tim tôi … chúng sẽ nằm bất động trong trận mưa thuốc hay hay hạnh phúc cõng hạt cơm về ? Tôi cất bình xịt. Bầy kiến tất bật cõng hạt cơm về tổ không hề biết mình vừa trên lằn ranh sống chết, còn tôi nhận ra mình oai như “Thượng Đế”, có thề quyết định sinh tử của những sinh linh nhỏ bé. Hãy cho chúng được cuộc sống nếu có thể “Thượng Đế” ơi !

Một chú mèo con từ đâu xuất hiện sau đường thông thoáng. Tiếng kêu thê thảm khiến tôi mở cửa. Tôi sẵn lòng đón nhận, nhưng con chó tôi thì không. Nó chụp ngay con vật khốn khổ khiến tôi phải trả lại chỗ cũ. Đang bối rối, cửa nhà bên hé mở, một cái đầu bù xù thò ra, tôi đề nghị “Chắc nó bị quẳng… , em cho nó ở. Nhà cô có chó”. Cái đầu bù xù gật, Thế là con mèo lưu lạc được có một chỗ ở, hai nhà cho ăn, thành gạch nối dễ thương giữa 3 nhà vốn còn xa lạ.

Cho là được nhận. Vài nắm gạo, được bầy chim sẻ tíu tít. Chút cơm thừa, không thừa với chó và mèo hoang. Tôi cho chúng ăn và nhận được ánh mắt tin cậy, những cái vẫy đuôi mừng rỡ, chút thanh thản của yêu thương. Ngày còn  nhỏ mẹ tôi dặn đong gạo nấu cơm đừng quên một nắm nhỏ bỏ hủ sành. Cuối tháng có bác tên Siêu mặc áo dài đen, quần ống cao ống thấp đạp xe đến lấy. Gạo trong hủ sành lọt thỏm trong ruột tượng của bác ấy nhưng nhiều nhà đồn đại có thể cứu đói cho vài nhà. Mẹ còn dặn: “ Đong gạo đừng gạt, dừng cho ở nể”  “ ở nể” của mẹ là con gà, con chó con mèo, có khi một bị gậy lỡ bước.Ấu thơ như  bình minh của đời người, tôi học mẹ giăng sợi thương. Lớn lên nhận ra chút rơi vãi, dễ dãi có thể thành quà tặng kẻ khác. Hạt cơm rơi vãi, quà cho đàn kiến. Hạt gạo rơi vãi, hạnh phúc của chim sẻ. Không trả từng hào, hạnh phúc cho người bán hàng cực khổ… Cho cái lớn không thể thì cho điều nhỏ vậy. Cái nhận được không nhỏ chút nào.

Đường đời ngắn dần, con người như đẳm hơn trong buồn vui để nhận ra giá trị cuộc sống và thưởng thức nó trong từng khoảnh khắc. Nụ cười của bà già tập đi với cái khung sắt mà tôi gặp ban sáng tươi roi rói, sáng cả héo tàn. Nỗi khổ vì bệnh tật, già nua, con cái bỏ rơi lặn chìm sau nụ cười ấy. Như hoa của thoáng hạnh phúc được ngồi dậy ra đường, nhận ở sớm mai nguồn sinh lực ngày mới, nhận ờ người đi đường nụ cười khích lệ.

Hãy chộp lấy những thoáng hạnh phúc. Con chuồn chuồn ớt tự ấu thơ bay về. Khoảng hoang sơ hiếm hoi bên thềm đô thị của triền hoa dại. Tàu lá cau vàng vắt qua xanh mướt –vàng như rực lên trong khoảnh khắc được đẹp cuối cùn … Để tâm, con người sẽ nhặt cho lòng mình nhiều quà tặng của cuộc sống để bù đắp lắm khổ đau cũng từ cuộc sống. Gió bão cuộc đời có thể ặp đến bất cứ lúc nào trong cõi đời vô thường nên hãy nhấm nháp từng khoảnh  khắc bình yên, lắng nghe những nốt lặng dạt dào của cuộc sống !

Quế Hương ( Đà Nẵng )

(Visited 157 times, 1 visits today)

Tags:

Category: Cuộc Sống

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Lời cảm ơn cuộc sống

| 23/02/2012 | 0 Comments

loi-cam-on cuoc songTap chí Văn Hóa Phật Giáo 120 |

Thưa Bác Sáu Nghĩa,

Đáng lẽ cháu phải trực tiếp xin lỗi và bày tỏ lòng kính trọng đối với bác, nhưng trong lòng cứ ngại ngùng và e thẹn. Thật vậy, cháu cũng như nhiều người khác trong hẻm 280 Huỳnh Văn Bánh P. 11, Q. Phú Nhuận cứ bị bác cự nự vì không giữ vệ sinh hẻm; mấy đứa nhỏ con chúng cháu cũng thường bị bác la rầy vì chạy nhảy, la hét, phá phách….Chúng cháu vẫn thường bĩu môi nói nhỏ với nhau, “ Cái ông già bày chuyện! Hẻm quanh co, đầy lỗ hổng, ổ gà, sạch nỗi gì!”. Họp tổ dân phố, bác kêu gọi giữ vệ sinh chung, kêu gọi đóng góp sửa con hẻm. Mọi người chỉ nín thinh hoặc chỉ cười mỉm. Thế rồi tuần trước, bác khệ nệ đặt mấy bao cát, mấy đống đá ở trước cửa nhà, đường hẻm trở nên chật chội hơn. Chúng cháu lại to nhỏ, “ Đấy, cứ bảo người ta phải trật tự, giữ vệ sinh chung. Nay sửa nhà thì chất cả cát đá ra ngoài!”. Thế nhưng suốt ba ngày vừa qua, bác cặm cụi trộn cát, đá, xi măng lấp đầy các lỗ hổng của con hẻm. Cả con hẻm dài chừng năm chục mét mà đoạn hẻm từ lộ chính vào đến nhà bác chỉ chừng ba chục mét . Trong ba ngày qua, bác đã một mình sửa sang được hơn hai chục mét . Ngày hôm qua, lúc chiều tối cháu đi làm về, lại thấy trước nhà bác một đống cát đá bằng như đống cát đá hôm trước. Có nghĩa là bác  sẽ tự mình sửa dần con hẻm. Bác đã tận tụy  vì mọi người, âm thầm thực hiện thiện chí của mình. Cao đẹp thay tấm lòng của bác. Cháu thật xấu hổ vì đã chê cười bác. Xin bác nhận nơi đây lời tạ tội và sự bày tỏ lòng cảm phục của cháu đối với bác.

T.B: Kính nhờ tạp chí Văn Hóa Phật Giáo xem thư và mong được đăng tải.loi-cam-on-cuoc-song

Lê Nguyên Phúc

Vừa được tiếp nhận vào làm việc cho nột đơn vị trong thành phố, em đã may mắn xin được tạm trú diện KT3 ở nơi bác ruột em giao cho em một căn phòng riêng sau khi vợ chồng chị con gái độc nhất của bác ra ở riêng. Vì mới vào làm việc, em vẫn phải bổ túc hồ sơ cá nhân. Sáng thứ ba đầu tháng 12 này, được lãnh đạo đơn vị cho phép về sớm hai tiếng đồng hồ, em chạy vội đến trụ sở ủy ban phường xin chứng thực mấy bản sao những giấy tờ cần thiết. Hồ sơ của em chỉ gồm ba bản chính với mỗi thứ bốn bản sao chụp cần được chứng thực và tấm giấy chứng nhận diện tạm trú KT3, tất cả được đặt trong một tấm bìa cứng ràng bằng một sợi dây thun ở yên sau chiếc xe đạp cũng của bà chị để lại. Đến trước trụ sở ủy ban phường nằm trong một con hẻm rộng ở đường Nguyễn Văn Đậu quận Bình Thạnh, em dừng xe và sững người thấy rằng sợi dây thun ràng xấp hồ sơ của em chỉ dính một đầu trên xe, còn xấp hồ sơ thì rơi mất tự lúc nào. Lo sợ vì mất hết giấy tờ, em đứng tần ngần ngay trước trụ sở ủy ban chưa biết làm thế nào. Bỗng có một em học sinh chừng mười năm mười sáu tuổi chạy tới, cầm xấp hồ sơ của em, bảo rằng, em thấy hồ sơ của chị rơi ra, em gọi mà chị không nghe, thấy chị quẹo vào ủy ban phường nên em nhặt giúp  và mang lại cho chị nè. Choáng váng vì sợ và mừng, em chỉ kịp nhìn thấy em học sinh mang phù hiệu của trường Phan Đăng Lưu chứ không kịp nhìn thấy tên của em ấy. Giao hồ sơ cho em xong, em học sinh ấy vội vàng bỏ đi, nói là quay lại trường. Qua báo VHPG, em xin nói lên lời cảm ơn về nghĩa cử của em học sinh nọ.

Trần Thị Hoàng Mỹ, Bình Thạnh, T.P.HCM.

(Visited 154 times, 1 visits today)

Category: Cuộc Sống

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Lời cảm ơn cuộc sống

| 02/01/2012 | 0 Comments

Thank YouThât không làm sao tả hết nỗi niềm hạnh phúc khi đón nhận trên tay tờ Văn Hóa Phật Giáo , món ăn tinh thần không chỉ của riêng tôi .

Nhớ lại ngày nào trong tôi trổi lên một mong muốn được đến chùa học Phật nhưng không biết bắt đầu từ đâu . Thế rồi , như một nhân duyên , tôi đã được chính học tró của mình dẫn tôi – cô giáo của em – đến chùa . tôi đã tham gia sinh hoạt Gia Đình Phật tử Liên Trì ở chùa Diệu Nghiêm tại Tháp Chàm Phan Rang –Ninh Thuận . Buổi đầu tiên thật khó quên khi chị Diệu Khuê , Liên đoàn trưởng Nữ của Gia đình đến trao cho tôi tờ báo bảo tô nên đọc . Đó là tờ VHPG số 8, một số báo của năm phát hành đầu tiên . Từ đó , ngoài thời gian dạy học , tôi dành thời giớ học Phật pháp , đọc báo VHPG…và càng đọc tôi càng thấy diệu kỳ . Là con gái lấy chống xa , khi đã hiếu đạo , tôi biết người con hiếu phải làm thế nào . Vậy là khi đọc xong một tờ báo nào , tôi đều gói ghém cẩn thận gữi về cha Ba Má như một món quà . Đến hôm nay , thứ gì chứ đối với gia đình tôi , tờ báo VHPG là thứ không thể thiếu . Suốt năm , sáu năm qua , tôi vẫn đếu đặn thực hiện việc gữi báo cho cha mẹ . Gần đây , ba má tôi biết Hàm Tân tỉnh Bình Thuận cũng có một nơi nhận giao báo VHPG dài hạn , và má tôi đã tự động đi đặt báo để con gái mà đở bận tâm . Quả thật , chuyến rồi về thăm nhà , tôi rất hạnh phúc khi ba tôi mang phiếu đặt dài hạn năm 2011 ra khoe , nhưng ba nói thêm : “ Nghe nói VHPG có in lịch , ba má mới đặt báo lần đầu tiên nên không được tặng , con nhớ kiếm giùm ba má một cuốn nghe !”.

Xin cảm ơn quý anh chị trong ban biên tập báo , quý vị cộng tác viên trong và ngoài nước . Mỗi bài báo của quý vị đếu có ý tưởng và nội dung hay không thể nghĩ bàn . Ngay cả những bài viết về sức khỏe của bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc cũng tuyệt với làm sao ! Nếu thật sự viết lời tri ân , tôi phải viết nhiều hơn nữa , từ những bài tùy bút như “ Nhớ cái sân nhà ” cho đến mục món chay , mục nào cũng ích lợi cả .

Giờ đây , qua tôi , thầy Hiệu trưởng cũng “ghiền” VHPG và hết lời khen “tờ báo quá hay” . Nói như thế để quý anh chị thấy được tầm quan trọng của tờ báo mà quý anh chị giữ trọng trách có ý nghĩa như thế nào . Những ngày cuối năm , dành thời gian viết vội mấy dòng đã ấp ủ từ lâu gữi đến quý anh chị , không gì hơn kính chúc quý anh chị thân tâm an lạc để tiếp tục đóng góp cho đời hơn nữa .

Thái Kim Uyên  TP. Phan Rang Tháp Chàm , tỉnh Ninh Thuận

*      *      *

Tôi năm nay hơn 20 tuổi , quá khứ của tôi có nhiều sóng gió bên trong . Tôi đã có nhiều đêm không ngủ , nhiều ngày không ăn . Sự quấy phá của những tên thao thức , mơ mộng , dự dịnh , cầu an , khao khát , tham ái , mặc cảm lẫn sợ hãi lo lắng đã từng nhiều lúc làm tôi muốn tự sát . Đúng là một đội quân hùng hậu đã tàn phá cuộc sống của tôi .

Rồi tôi có một duyên lành được sang dất Myanmar hành thiền . Tại đây , tại Trung tâm Upadita , tôi đã có thời gian chiêm ngiệm về cuộc sống lúc trước của mình . Từ đó tất cả đã thay đổi , tôi đã biết cách nhìn ngắm những tâm hành của tôi nổi lên một cách bình thản , không hề bị dằn vặt như xưa Tôi đã biết cách lắng lòng để nhận biết hơi thở vào ra ; và giờ đây tôi không còn nhiều nhu cầu để suy nghĩ , dự định cho tương lai , mà tôi sống trọn vẹn với những gì đang xảy ra trong hiện tại với mức chánh niệm mà tôi đang có . Tôi viết ra đây để nói lên lòng tri ân của tôi đã có mặt trong cuộc đời này và may mắn gặp được giáo pháp của Đức Phật Gotama . Tôi cũng có nhu cầu chia sẻ nỗi lòng của tôi đến với người thân , thông qua VHPG , cầu mong mọi người đều thoát cảnh bị thống trị bời tham , sân , si ; nhất là tôi muốn gữi đến các bạn trẻ cũng đã và đang có tâm trạng như tôi đã từng .

Nguyễn Công

(Visited 158 times, 1 visits today)

Category: Cuộc Sống

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Lời cảm ơn cuộc sống

| 17/11/2011 | 0 Comments

 

 
 

Nhân có người bà con ở Hà Nội vào Long Khánh ở lại với con gái, em họ gần của bà xã tôi; hôm Chủ nhật 3-3-2011, hai vợ chồng tôi từ La-Gi về Long Khánh bằng xe gắn máy. Đến gần ngã ba Xuân Lộc, chiếc xe trở chứng; tôi cũng biết võ vẽ chút ít về máy nổ và có mang theo dụng cụ, nhưng loay hoay gần nửa tiếng chẳng thể làm cho xe nổ máy lại, đành phải dẫn bộ tìm chỗ sửa xe. Đẩy xe đi được một quãng, ở một đường hẻm có một vị tu sĩ vác một cái bao coi bộ nặng nề bước ra đường cái. Thấy tôi đẩy xe có bà xã lúp xúp đi phía sau, vị tu sĩ hỏi, “Ông tìm chỗ đổ xăng hay sửa xe?”. Nghe tôi trả lời là cần tìm chỗ sửa xe, vị tu sĩ cười cười nói, “Ông cho cái bao này ngồi nhờ xe ông một chút rồi đẩy xe đi theo tôi, tôi chỉ chỗ sửa xe an toàn cho”. Thế là vị tu sĩ và tôi đặt chiếc bao lên yên sau xe, tôi đẩy xe, vị thầy giữ cái bao. Ông dẫn tôi qua bên kia đường, đi vào một con hẻm, nói rằng ở đấy có tiệm sửa xe được tín nhiệm. Trên đường đi, tôi được biết cái bao ấy chứa sách cũ  mà thấy đã thu gom được để sẽ mang ra Phan Thiết cho một nhóm học trò nào đó. Quả thật, trước đó tôi cũng đã nghĩ ông thầy này cũng muốn đỡ nặng một quãng đường, hóa ra, ông giúp tôi thì sẽ phải đi ngược lại một quãng xa hơn nữa rồi mới đón được xe. Cách tiệm sửa xe chừng ba chục thước, ông chỉ cho tôi thấy rồi lặng lẽ nhất bao sách quay trở ra đường cái; mừng vì tìm được chỗ sửa xe, tôi quên nói lời cảm ơn vị thầy. Xin báo Văn Hóa Phật Giáo giúp tôi gửi đến vị thầy vác bao sách hôm ấy lời cảm ơn muộn.

Trần Văn Lưỡng, thị xã La-Gi, tỉnh Bình Thuận

 
 

Xem các bài khác trong Tạp Chí Văn Hoá Phật Giáo số 125

(Visited 154 times, 1 visits today)

Tags:

Category: Cuộc Sống

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

LỜI CẢM ƠN CUỘC SỐNG

| 19/10/2011 | 1 Comment

                  Được tin con trai bị tai nạn lao động, phải vào bệnh viện băng bó , nhưng đã được cho vể nằm tĩnh dưỡng ở nhà trọ , tôi vội vàng từ Trà Vinh lên Saigon thăm con . Đến Bến xe miền Tây , tôi cầm tờ giấy ghi địa chỉ của cháu ở quận Tân Phú , đi hỏi thăm cách nào theo xe buýt đến chổ cháu ở thì mọi người đều khuyên nên gọi xe ôm đi cho tiện . Tiền xe ôm hơn một trăm ngàn đồng .  Đến trước một quày bán trà đá , tôi hỏi chị bán nước một lần nữa xem chị ấy có biết cách chọn xe buýt hay không . Trong lúc đang tiếp tôi , có một người chở hàng đến cho chị .Ông này nghe tôi nói muốn về Tan Phú bằng xe buýt , và biết tôi đi thăm con bị tai nạn lao động , liền bảo :“ xong việc tôi cũng về Tân Phú ; tôi có thể cho ông quá giang và lấy ông mười ngàn đồng thôi ; còn xe buýt ông chưa quen có thể bị lạc , lại mắc công hơn ”. Mừng quá , tôi vội vàng đưa tờ giấy ghi địa chỉ cho người ấy .Ông ta xem qua , rồi dặn tôi chờ khoảng nửa tiếng .Thế mà chưa tới 15 phút sau , ông đã quay lại bảo tôi lên xe , lúc này đã không còn hàng hóa .Cho xe chạy một quảng ông nói ,: “ Quận Tân Phú rộng lắm , chỗ con ông trọ giáp huyện Hóc Môn mà tôi ở giáp  quận Mười một , cách nhau cả chục cây số chứ không ít .Nhưng không sao , tôi giúp ông”.Sau gần nửa tiếng , ông ấy chở tôi đến đúng con đường theo địa chỉ , lại hỏi thăm người dân tại chổ để đến được đúng căn nhà trọ của con tôi nằm trong cái hẻm nhỏ gần nơi đất trống cuối conđường . Khi tôi lấy ra tờ  hai chục ngàn để trả tiền xe thì ông ấy cười cười bảo : “ Nói thế thôi , lấy tiền của ông làm chi .Coi như tôi tặng con trai ông vài trái cam uống nước cho khỏe ”. Dứt lời ông ấy rồ ga chạy thẳng . Tôi ngẩn ngơ nhìn theo dáng khắc khổ ngồi xiêu vẹo trên chiếc xe cũ kỹ của ông mà lòng rưng rưng. Xin cảm ơn đời vẫn luôn có những con người sẵn lòng Bồ -tát .

Thạch Văn Kiến ( thị trấn Cầu Kè , tỉnh Trà Vinh )

 

 

Tôi vào thăm đứa cháu chưa được một tuổi bị bệnh bẩm sinh , đang điều trị trong Bệnh viện Nhi Đồng . Ở giường bệnh bên cạnh , tôi thấy một cháu bé chỉ chừng vài tháng tuổi nằm bất động trên một cái nôi, tứ chi bị buộc căng ra để cho cháu không quơ quào giãy giụa , trên người đầy những dây nhợ truyền dịch . Lát sau , có một người phụ nữ trạc khoảng năm mươi tuổi , tới tháo dây cột tay chân cháu bé rồi bồng cháu lên thay quần áo cho cháu , cử chỉ và thái độ rất âu yếm . Tôi hỏi : “ Dì là bà nội hay bà ngoại ?”Người đó trả lời không phải và cho biết đứa bé bị bệnh bẩm sinh bị cha mẹ bỏ rơi , được bệnh viện và cơ quan từ thiện cùng nuôi dưỡng ; bà là nhân viên xã hội đã về hưu , tình nguyện đến giúp cho cơ sở từ thiện đó , được phân công nuôi giúp đứa trẻ . Trò truyện cùng bà , tôi được biết không ít trẻ sơ sinh bị bỏ rơi vì nhiều lý do ; hầu hết các cháu đếu được bệnh viện cùng với một số cơ sở từ thiện nuôi dưỡng .Ngoài những nhân viên làm việc có hưởng lương , số người làm việc tình  nguyện như bà cũng không ít .Bà có cho tôi một vài địa chỉ , hầu hết đều do các ni cô hay các soeur nữ phụ trách .Thì ra trong xã hội có quá nhiều thãm cảnh , cũng không hiếm người hằng tâm , sẵn sàng góp phần xoa dịu những nổi đau của con người . Tôi cảm ơn cái duyên đã cho tôi trò truyện hôm ấy , giúp tôi nhìn xã hội bằng cái nhìn thực tiễn hơn, bớt hằn học vì hoàn cảnh riêng mình , mà bắt đầu biết mở rộng lòng ra nghỉ đến người khác . Tôi xin chia sẻ tâm sự này với các độc giả của báo Văn Hóa Phật Giáo

Nguyễn thị Thu  ( giáo viên mầm non. Quận 12 . TP.HCM )

(Visited 153 times, 1 visits today)

Category: Giới Thiệu

Comments (1)

Trackback URL | Comments RSS Feed

  1. Duong Co says:

    Bài viết đọc cảm đông quá. Hic ! Hic! thanks
    Co Duong

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *