Nổi nhớ trong con

| 05/01/2014 | 0 Comments

Tạp Chí Văn Hóa Phật Giáo 140 | ĐỖ VĂN HẢI

noi-nho-trong-conNgày con bước chân vào giảng đường đại học, mẹ dặn: “Con mang theo tấm hình của mẹ, để mỗi khi nhìn vào đó con sẽ thấy mẹ luôn ở bên con!”. Đó là tấm hình đen trắng duy nhất mà mẹ còn lưu giữ. Bụi thời gian đã phủ mờ nước ảnh làm nhiều chỗ ngả màu nhưng con vẫn nhận ra vẻ đẹp của mẹ khi còn đôi mươi. Con cẩn thận lồng vào một khung hình xinh xinh, đặt ngay ngắn trước bàn học của mình. Ngắm hình mẹ với mái tóc dài óng mượt mà sao lòng con nhớ quá, mẹ ơi!

Con nhớ mùi thơm đằm thắm, dịu ngọt bốc lên từ nồi nước ấm nóng mẹ đun để gội đầu. Cái mùi thơm của bồ kết, hương chanh, hương bưởi… lan tỏa khắp nhà sao mà cuốn hút đến vậy. Con nhớ dáng mẹ ngồi trên ghế cao, thả mái tóc dài vào chiếc chậu khi gội đầu. Một tay mẹ cầm gáo dừa múc từng gáo nước xối nhẹ nhàng cho tóc ướt dần; tay kia vỗ vỗ vào mái tóc rồi vuốt xuôi cho nước chảy xuống chậu. Mẹ dùng chiếc lược thưa gỡ dần từng lọn tóc rối, rồi dùng lược dày chải lại. Cứ thế khoảng bốn năm lần thì xong. Mẹ đứng lên, hai tay túm sát chân tóc rồi xoay tròn mấy vòng cho nước bắn và ngồi hong tóc trong gió chiều. Nhiều lần mẹ gội đầu lâu quá, cha bảo: “Em cắt vợi tóc đi, để dài gội mất thời gian lắm”. Mẹ nhìn cha, cười đáp: “Vậy mà ngày xưa có người thích mê, thích mệt mái tóc này của em đấy!”.

Con nhớ khi con còn là cậu học sinh tiểu học, mẹ vẫn thường đèo con đi về trên con đê quê  mình. Ánh nắng chiều chênh chếch làm in hình mẹ con mình cùng chiếc xe đạp tròng trành trên vạt cỏ triền đê. Gió sông quê mát rượi thổi làm tóc mẹ bay vào cả mặt con. Những lúc đó, mẹ luôn âu yếm hỏi con chuyện trường lớp, bạn bè… và rót vào tai con những lời ngọt ngào, yêu thương. Mẹ thường động viên con học hành gắng sức, đừng để phụ công cha mẹ, cô thầy. Lúc ấy, con chỉ biết ôm chặt lấy mẹ và gục đầu vào mái tóc dài đằm sâu. Mùi   thơm   của bồ kết, hương hoa  bưởi… quyện trong tóc mẹ tạo nên một mùi rất riêng của hương đồng gió nội làm con chẳng thể nào quên.

Con nhớ cả những chiều cùng lũ bạn thả diều, đánh trận giả ven sông. Chơi chán cả lũ rủ nhau nhảy ùm xuống sông ngụp lặn cho thỏa thích. Thằng bạn thân tinh nghịch bốc từng nắm cát xoa lên đầu con, bắt con ngồi im làm một… ông tượng. Cát bết đầy chân tóc song con chỉ gội đầu qua loa rồi chạy về nhà. Những lần như thế, mẹ lại cặm cụi xách nồi đi nấu nước bắt con phải gội đầu để tóc bớt dính. Nhớ lắm bàn tay mẹ nhè nhẹ xối từng gáo nước màu mật ong vàng sậm, ấm nóng lên đầu con. Cái mùi hương của bồ kết và hoa lá cứ lan tỏa trên da đầu rồi thấm sâu vào từng chân tóc, lưu giữ rất lâu một mùi thơm dìu dịu nhưng vô cùng quyến rũ.

Sau này lớn lên, mỗi lần con về thăm nhà, mẹ lại kiếm vỏ bưởi, hương nhu, bồ kết… đun nước bắt con gội đầu. Mẹ nói:“Dầu gội đầu làm bằng hóa chất chỉ tiện chứ không tốt đâu con. Chẳng có thứ nước gội đầu nào vừa thơm vừa sạch bằng nước nấu từ cây trái vườn nhà mình”. Con cảm nhận được tình yêu thương bao la của mẹ dành cho con, gửi gắm trong những nồi nước đó.

Con cũng không thể quên ngày cha khỏi bệnh sau cả tháng trời nằm liệt giường. Năm đó bão gió, bồ kết mất mùa, mẹ phải lặn lội cả chục cây số mới mua được một ít bồ kết đem về. Mẹ nấu nồi nước xông to rồi nhóm củi đốt bồ kết trong nhà để trừ tà, khử độc. Mùi thơm quyến rũ trong chiếc nồi nhiều hương hoa ấy cộng với khói bồ kết bốc lên ngan ngát làm căn nhà như được tắm bằng thứ hương vị nồng ấm; chẳng còn mùi ốm đau bệnh tật như hôm nào. Đêm ấy, gió bấc se lạnh ùa về mang theo những hạt mưa phùn rơi tí tách ngoài mái gianh. Nằm trong chiếc chăn ấm bên cạnh mẹ và cha, con vẫn ngửi thấy một mùi thơm phảng phất. Hình như khói bồ kết vẫn còn ám đọng trong những cuộn cỏ gianh trên mái nhà nên thỉnh thoảng lại lãng đãng tỏa ra một mùi thơm nồng nồng, ngai ngái…

Ngày nay, bồ kết thỉnh thoảng mới được bán ở những phiên chợ quê. Cây bồ kết đang dần lùi xa và chìm dần vào quên lãng. Nếp thời gian cũng in hằn trên gương mặt trái xoan mẹ ngày nào. Mái tóc dày, dài óng mượt ngày xưa nay đã rụng nhiều và pha màu sương gió. Nhưng mẹ vẫn giữ thói quen gội đầu bằng bồ kết cùng những thứ tìm trong cây lá vườn nhà.

Và con mỗi lần đi xa trở về lại được sà vào lòng mẹ, hít hà hương thơm quyện trong tóc.

Tạp Chí Văn Hóa Phật Giáo 140 | ĐỖ VĂN HẢI

(Visited 17 times, 1 visits today)

Tags: , ,

Category: Đỗ Văn Hải, Tùy Bút

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *